Hà Nội
23°C / 22-25°C

Khóc cạn nước mắt ở nhà chồng trong Tết Dương lịch

Thứ ba, 16:26 02/01/2018 | Tâm sự

Lập gia đình cách đây vài tháng nên Tết Dương lịch này là cái Tết đầu tiên tôi ở nhà chồng. Thú thực 3 ngày mà kéo dài như 30 ngày, bởi đêm nào tôi cũng khóc hết nước mắt.

Tôi năm nay 31 tuổi, mới lập gia đình cách đây vài tháng với một người vốn cũng chẳng yêu tôi lắm. Nhưng vì trót dại, “bác sỹ bảo cưới”, lại thêm ở cái tuổi cũng chẳng còn trẻ trung với ai, nên tôi quyết định “nhắm mắt đưa chân”.

Kỳ nghỉ lễ của Tết Dương lịch năm nay, như bao cặp vợ chồng khác, chúng tôi “khăn gói quả mướp” về nhà chồng. Ban đầu, tôi có rụt rè bảo chồng tôi về dự định đi hưởng tuần trăng mật, nhưng anh không đồng ý vì tôi đã bầu đến tháng thứ 4, đi lại bất tiện, nên ở nhà an dưỡng. Tôi cho cũng phải, vì giờ tôi mang thai, không thể đi khắp mọi nơi như tôi muốn.

Thế nhưng, về nhà chồng rồi, tôi mới hiểu thế nào là “an dưỡng”. Thậm chí, bà bầu 4 tháng còn đêm nào cũng khóc hết nước mắt, vì chồng, vì nhà chồng.

Chồng tôi vốn trẻ hơn tôi 4 tuổi, lại khá cao ráo,sáng sủa. Bởi vậy, khi đám cưới chạy diễn ra, tôi đã nghe không ít lời nói không hay rằng tôi “lừa” anh ấy nên mới có đám cưới này. Đáng buồn thay, cho tới khi đã trở thành con cái trong nhà, điều tiếng ấy vẫn gán trên miệng những người thân trong gia đình anh.

Ngày đầu tiên, vừa xuống xe khách về tới nhà, anh đã bỏ mặc tôi ở nhà với mọi người để bù khú theo lũ bạn cho tới tận đêm khuya. 11h đêm, tôi gọi điện, giọng lè nhè, anh nói qua điện thoại: “Không phải gọi, tôi không về đâu”. Loáng thoáng kèm theo tiếng đám bạn anh: “Chị mày gọi về, sao không về đi”, “Thằng này thế mà sướng, có những hai… bà mẹ liền”…

Tôi ấm ức, nằm khóc thương cho phận “gái già” của mình. Chẳng có tuổi trẻ, chẳng có nhan sắc, tôi bị chính người chồng trẻ của mình hắt hủi.

Sớm hôm sau, ngày nghỉ thứ 2, tôi dậy sớm dọn dẹp nhà cửa và nấu đồ ăn sáng cho bố mẹ chồng, 2 em chồng. Mâm cơm vừa dọn ra, mẹ chồng tôi hỏi: “Thằng Dương chưa dậy à?”. Tôi đáp: “Nhà con đi nhậu với đám bạn cùng làng từ đêm qua chưa về”.

Những tưởng, mẹ chồng tôi sẽ mắng mỏ con trai mình, nào ngờ bà vào hùa bảo: “Chắc nó chán vì lấy vợ, xóm này bao con bé chết mê chết mệt, mà chẳng hiểu sao…”. Bà bỏ lửng câu nói khiến tôi nghẹn đắng cổ họng.


Mẹ chồng lúc nào cũng nhiếc móc tôi, cuộc sống ở nhà chồng khiến tôi nghẹt thở. (Ảnh minh họa)

Mẹ chồng lúc nào cũng nhiếc móc tôi, cuộc sống ở nhà chồng khiến tôi nghẹt thở. (Ảnh minh họa)

Ăn sáng xong, tôi đi chợ định bụng nấu bữa trưa thịnh soạn cho cả nhà, vì dù sao, tôi cũng là dâu mới. Nói về khoản nấu ăn, tôi cũng tự tin chẳng thua kém ai vì là chị cả, nên tôi được rèn luyện từ bé. Đi cùng tôi là cô em chồng, con bé chỉ dán mặt vào điện thoại, tôi hỏi gì nó đáp nấy, thậm chí còn tỏ ra khó chịu.

Tôi khệ nệ mang một làn thức ăn, nặng đến trĩu cả tay, nó cũng chẳng thèm được một câu phụ giúp. Bầu bí nên tôi mệt, đi bộ 500 mét về nhà thở dốc muốn xỉu, lại thêm làn đồ ăn khiến tôi muốn đứt hơi. Về đến gần cổng, thấy tôi xách đồ, bố chồng lên tiếng: “Sao mày không xách để chị nó xách thế kia?”. Lập tức cô em chồng vùng vằng giật lấy cái làn mang thẳng vào nhà, vừa đi vừa lầm bầm: “Mua làm gì lắm thế không biết”.

Bữa trưa cũng chỉ có một mình tôi lúi húi chuẩn bị. Mẹ và các em chồng tôi đã đi chơi hàng xóm hết cả, nhà chỉ còn mình tôi. Biết thân, biết phận con dâu, tôi một mình làm tất cả. Bữa cơm gần được dọn lên, cũng là lúc chồng tôi đi về. Tôi thấy chồng có vẻ mệt mỏi, liền hỏi: “Em gọi anh mấy lần không được, sao anh về muộn thế?”. Chồng tôi chẳng đáp đi vào nhà tắm rửa.

Tới bữa ăn, tôi bày biện các món, bố chồng có vẻ hài lòng vì con dâu trổ tài nấu nướng. Ngược lại, mẹ chồng tôi chưa động đũa đã chép miệng: “Trông thế này không biết ăn thế nào”. Rồi cô em chồng tiếp lời: “Chẳng ra gì, không bằng con Hằng (cô thích chồng tôi ngày trước, cùng làng) nó sang nhà mình nấu dạo trước anh Dương nhỉ?”.

Chồng tôi chẳng bênh vợ câu nào, cắm mặt vào ăn. Tôi len lén kiềm chế những giọt nước mắt. Ăn xong, không một ai phụ tôi dọn dẹp, rửa bát. Cũng chỉ mình tôi và cái bụng bầu 4 tháng làm hết mọi việc nhà. Ngồi bên đống bát đũa, tôi òa khóc nức nở.

Chập tối, tôi bảo với chồng: “Sáng mai anh ở nhà, đừng về muộn nữa, mình sửa soạn xuống thành phố sớm chứ chiều đông lắm. Xe khách chen nhét, em thì bầu bí thế này”.

Chồng tôi nói: “Tôi chưa thích, cô muốn đi mà xuống trước, lâu lâu mới về nhà, chưa chi đã ngăn cấm thằng này đi bù khú với bạn bè. Cô là vợ, chứ cô không phải mẹ tôi”.

Những lời cay đắng ấy chồng tôi cũng chẳng ngần ngại thốt ra, huống hồ người ngoài. Vậy là đêm thứ 2, anh ấy cũng đi thâu đêm với đám bạn lâu ngày gặp mặt.

Không thể chịu đựng thêm sự cô độc ở nhà chồng, sớm hôm sau, sau khi gọi cả chục cuộc điện thoại cho chồng không được, tôi xin phép bố mẹ chồng có việc bận đột xuất ở công ty nên phải xuống trước.

Bố chồng tôi bảo: “Đi sớm cho đỡ đông cũng được”. Còn mẹ chồng tôi vẫn giọng đay nghiến: “Gớm, về nhà chồng có mấy hôm mà sợ rồi à? Chắc lại kiếm cớ xuống sớm thôi”.

Nếu không có bố chồng tôi ra vẻ mặt khó chịu, chắc bà còn nhiếc móc con dâu cả một tràng dài.

Tôi một mình mang chiếc ba lô quần áo ra đường quốc lộ bắt xe. Lúc nào cũng vậy, tôi cô đơn, lạc lõng và bị hắt hủi như khi mới đến. Vừa đi bộ, tôi vừa tủi thân bật khóc. Tôi có lỗi lầm gì để cả gia đình chồng đối xử với tôi như vậy? Hay lỗi lầm lớn nhất của tôi là gái già mà còn đi “chài” thanh niên trẻ?

Lại một cái Tết Dương lịch chẳng có ngày nào yên vui, tới đây, Tết Âm lịch sẽ thế nào?

Theo Thanh Bình/Dân Việt

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu

Tâm sự - 15 giờ trước

GĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp

Tâm sự - 19 giờ trước

GĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc

Tâm sự - 3 ngày trước

Nhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.

Top