Khốn khổ vì bố đi ở rể tuổi 70, "mẹ kế" chỉ hơn con riêng 1 tuổi
Người mà bố tôi muốn lấy làm vợ hơn tôi có 1 tuổi. Mẹ kế của chúng tôi là một phụ nữ quá lứa lỡ thì. Điều đáng nói là sau khi cưới, mẹ kế bắt bố tôi phải về ở rể vì “bà” là chỗ dựa duy nhất của bố mẹ bà.
Mẹ tôi mất khi tôi vừa tốt nghiệp cấp 2, còn em gái tôi mới 8 tuổi. Từng ấy năm trời, bố tôi chưa một lần nói đến việc muốn đi bước nữa để có người chăm sóc. Ngoài công việc công chức ngày 8 tiếng, bố tôi dành hầu hết thời gian để chăm nom, dạy bảo anh em tôi từng tý một.
Anh em tôi lần lượt tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm, lấy vợ, lấy chồng rồi sinh con cũng một tay bố tôi lo toan gánh vác. Gần 20 năm “mồ côi vợ” cũng có rất nhiều người phụ nữ cảm mến, yêu thương và quan tâm đến bố, nhưng vì sợ chúng tôi sẽ phải chịu cảnh dì ghẻ con chồng, bố tôi đều từ chối và giữ chừng mực.
Ông nói ông có thể đánh đổi tất cả vì chúng tôi. Thương bố cảnh gà trống nuôi con, anh em tôi cũng nào cũng tâm nguyện phải học hành đoàng hoàng, sống cho tử tế, nhanh chóng ổn định để có thể chăm sóc, phụng dưỡng cho bố tôi.

Nhưng mọi việc chẳng như chúng tôi mong muốn...
Một ngày cách đây 1 năm, bố tôi gọi con cái, dâu rể về họp gia đình và thông báo ông muốn... đi bước nữa. Thực ra, chúng tôi không hề khó khăn gì vì luôn nghĩ rằng “con chăm cha không bằng bà chăm ông”, chỉ cần bố tôi vui vẻ, hạnh phúc là được.
Thế nhưng, người mà bố tôi muốn lấy làm vợ hơn tôi có 1 tuổi. Mẹ kế của chúng tôi là một phụ nữ quá lứa lỡ thì. Điều đáng nói là sau khi cưới, mẹ kế bắt bố tôi phải về ở rể vì “bà” là chỗ dựa duy nhất của bố mẹ bà.
Chiều vợ trẻ, bố tôi quyết khăn gói đi ở rể, mặc kệ con cái ngăn cản và khuyên bảo. Bố chỉ nói với chúng tôi một câu: “Cả đời bố đã sống vì các con, giờ các con đều đã trưởng thành, bố muốn sống vì hạnh phúc của mình và cô ấy là hạnh phúc của bố”.
Thế nhưng, cuộc sống ở rể của bố tôi chẳng dễ chịu gì. Bố mẹ vợ của bố tôi năm nay hơn 70 tuổi, bà thì bị tai biến liệt nửa người còn ông thì bị lẫn. Mẹ kế của chúng tôi hàng ngày đi làm từ sáng tới chiều để bố tôi ở nhà quanh quẩn chăm nom cho 2 người già lẫn cẫn. Không những thế, tiền lương hưu của ông được đồng nào ông đều đưa cho vợ thuốc thang, ăn uống cho bố mẹ vợ.
Có lúc sang thăm bố, thấy bố phờ phạc, mệt mỏi, kêu đau nhức tay chân, anh em tôi ái ngại vô cùng. Có lần tôi đã gọi mẹ kế ra để nói chuyện, bố biết được mắng tôi té tát. Ông nói đây là lựa chọn của ông, ông thấy hạnh phúc vì đã chăm nom, đỡ đần cho người mình yêu thương. Nếu chúng tôi thương ông thì hãy coi mẹ kế tôi như người trong nhà.
3 tháng trước, mẹ vợ của bố tôi phải vào viện phẫu thuật, bố tôi lật đật ra ngân hàng rút tiền tiết kiệm về đóng viện phí. Tôi biết, đó là số tiền mà bố tôi dành dụm bao nhiêu năm để an dưỡng tuổi già.

Chưa hết, vừa rồi, bố tôi bất ngờ gọi cả con cái, dâu rể về họp gia đình. Bố nói ông muốn bán căn nhà của gia đình tôi trước đây, nơi để bàn thờ tổ tiên và của mẹ tôi để lấy tiền xây căn nhà mới bên vợ vì nhà “mẹ kế” chật chội và xập xệ quá.
Nghe bố tôi nói, anh em tôi sốc thực sự, chúng tôi không đồng ý và ra sức ngăn cản việc làm này của bố. Thế nhưng ông nói, nếu chúng tôi muốn giữ lại căn nhà thì mỗi đứa “giúp” ông một chút tiền để ông góp vào xây nhà cho bố mẹ vợ.
Thật chẳng đã, chúng tôi không biết làm cách nào được nữa. Thấy bố chật vật, khổ sở ở rể tuổi xế chiều mà không cách nào khuyên nhủ. Nếu không giúp bố tôi, chúng tôi cũng không lỡ nhìn ông loay hoay xoay tiền đến bạc tóc, còn nếu cứ giúp bố bố hoàn thành nghĩa vụ với vợ trẻ như thế này chúng tôi có cảm giác không chỉ bố mà cả chúng tôi đều đang bị lợi dụng.
Chúng tôi chẳng biết phải làm thế nào....
Theo Dân Việt
Về già, tôi nhận ra: Những năm cuối đời, sống 'lời' nhất chỉ cần 3 điều này
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 84, sau một trận ốm phải nằm viện hơn chục ngày, tôi mới thực sự hiểu rằng quãng đời còn lại không còn nhiều. Nhìn bạn bè lần lượt ra đi, tôi nhận ra: cả đời vất vả vì con cháu, đến cuối cùng điều đáng giá nhất lại không phải là tiền bạc hay hy sinh, mà là biết sống cho chính mình. Nghĩ đi nghĩ lại, những năm cuối đời, “lời” nhất chỉ cần giữ được 3 điều rất đơn giản.
Lương hưu 38 triệu/tháng nhưng tuổi già vẫn khổ sở: 3 thay đổi giúp tôi sống nhẹ nhõm hơn
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, có tiền là có sự an tâm. Đặc biệt khi bước vào tuổi già, lương hưu ổn định được xem như "tấm vé" để sống ung dung, không phải lo lắng.
Cãi vã với con dâu, tôi tìm ra cách sống để tuổi già an yên, dễ thở hơn
Tâm sự - 13 giờ trướcGĐXH - Sống cùng con trai một thời gian, tôi dần nhận ra rằng điểm tựa vững chắc nhất tuổi già không phải là con cái, mà chính là sự chủ động của bản thân.
Về quê họp lớp sau nhiều năm, lớp trưởng nói 1 câu khiến tôi rời bàn tiệc và chặn cả nhóm lớp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp đáng lẽ là nơi để nối lại những ký ức đẹp, nhưng đôi khi lại trở thành khoảnh khắc khiến người ta nhận ra những đổi thay khó chấp nhận.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.
Vừa nghỉ hưu là quyết định ly hôn: Tôi không hề hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người chọn sống an phận bên gia đình, nhưng với dì Dương, đây lại là thời điểm để thay đổi.
Tưởng con mua nhà tặng để báo hiếu lúc tuổi già, lên ở rồi vợ chồng tôi mới cảm thấy mình như osin
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ được con mua nhà trên thành phố là niềm hạnh phúc tuổi già. Nhưng sau 1 năm sống cùng con cháu, vợ chồng tôi quyết định quay về quê vì nhận ra sự thật khiến nhiều người giật mình.
Nghỉ hưu, tôi rời nhà chồng để chăm mẹ ruột: Chồng đến tận nơi đòi ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa lâu, tôi thu dọn hành lý về quê chăm sóc mẹ ruột. Khi chồng tuyên bố ly hôn, tôi nhận ra có lẽ nghỉ hưu chính là thời điểm tôi đủ dũng khí để thay đổi cuộc đời.
Không dựa con cái, không cần viện dưỡng lão: Cụ ông 74 tuổi tiết lộ cách 'dưỡng già' ít ai nghĩ tới
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 74, sống một mình suốt nhiều năm, từng sợ nhất là ngã xuống không ai hay, cụ ông trong câu chuyện đã tìm được cách “dưỡng già” vừa ấm áp, vừa ít tốn kém. Không phải con cái, không phải bảo mẫu hay viện dưỡng lão, mà chính tình làng nghĩa xóm – những điều tưởng chừng giản dị – lại trở thành chỗ dựa vững chắc nhất.
Nghe lời vợ, tôi quyết định 1 điều giúp tránh được cảnh tuổi già phụ thuộc con
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từ trải nghiệm gia đình, tôi nhận ra muốn tuổi già không phụ thuộc, hãy giữ tài sản và sống độc lập.
10 năm làm giúp việc cho bà cụ giàu có, tôi nhận được món quà ấm lòng sau ngày bà ra đi
Tâm sựGĐXH - Mười năm làm giúp việc cho một bà cụ sống cô đơn trong căn nhà rộng lớn, tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì ngoài tiền lương hàng tháng.