Không thể đến với nhau

| Gia đình

Tháng 3, hoa gạo đã bắt đầu chúm chím nở, những bông hoa xinh đẹp rơi xuống mê hồn. Kỷ niệm lại ùa về. Tôi gặp lại em, lại vào mùa hoa gạo.

Tôi bắt đầu để ý em cũng vào mùa hoa gạo nở, khi đó tôi và em mới 15 tuổi. Trong lúc trèo cây hái nụ gạo, quần tôi vướng vào gai gạo rách toạc. Bọn con gái chạy toán loạn, có mỗi em ở lại cởi chiếc áo khoác ngoài ra cho tôi che lại.

Tim tôi bắt đầu đập loạn xạ mỗi lần nhìn thấy em, và em hình như cũng thích tôi.

Học hết cấp 3 tôi đi du học tại Nhật, rồi làm luôn nghiên cứu sinh bên đó. Có lẽ tôi sẽ không về nước nếu như gia đình tôi không có biến cố lớn, anh trai tôi bị tai nạn liệt toàn thân, bố mẹ muốn tôi về nước làm và lấy vợ sinh con, vì bố mẹ chỉ có 2 anh em tôi.

Hôm đó trời mưa bụi, trong quán cafe này, tôi lại tình cờ gặp lại em. Em xinh đẹp, đằm thắm hơn xưa rất nhiều, đôi mắt lá răm và cơ thể hấp dẫn của em luôn hiện hữu trong giấc mơ của tôi hàng đêm. Những kỷ niệm xưa kia ùa về, tôi chở em đi xem hoa gạo nở mỗi cuối tuần. Rồi chúng tôi hòa vào nhau như thế giới này chỉ dành cho hai đứa, tôi ước thời gian trôi thật chậm để tôi được ở lâu bên em hơn nữa.

Tôi chẳng để ý tới những lần em ra ngoài nghe điện thoại khi có tôi, hay những lần em thoái thác đến gia đình tôi chơi, cho đến khi mẹ tôi tình cờ bắt gặp hai đứa. Tôi cứ nghĩ đây là cơ hội để giới thiệu hai người phụ nữ tôi yêu thương với nhau, vậy mà họ lại sa sầm nét  mét mặt khi đụng nhau.

Em giải thích là đã rất yêu tôi, nên mới nhận lời yêu anh trai tôi vì hai anh em tôi rất giống nhau. Em cũng nói, sau khi biết tin tôi về nước em rất mừng nên tìm đủ mọi cơ hội để gặp lại tôi.

Tôi không bận tâm tới quá khứ của em, nhưng sao em không cho tôi biết sự thật ngay từ đầu?

Em khóc lóc, cầu xin tôi tha thứ, em nói không cần danh phận gì cả chỉ cần được ở bên tôi mỗi ngày, em cũng sẽ tự tử nếu tôi bỏ em. Mẹ tôi thì cương quyết sẽ từ tôi nếu như còn qua lại với em, bà sẽ chết ngay nếu tôi dám làm đám cưới với em.

Tôi không thể làm mẹ buồn, nhưng cũng đã 5 mùa hoa gạo tiếp theo rồi tôi vẫn chưa quên được em.

Theo Hoàng Vũ
Dân Trí

Ý kiến của bạn
Tags:
Về già, người càng được con cháu yêu quý thường có 5 đặc điểm này: Điều đầu tiên nhiều người vẫn làm ngược

Về già, người càng được con cháu yêu quý thường có 5 đặc điểm này: Điều đầu tiên nhiều người vẫn làm ngược

Gia đình -

GĐXH - Không ít người bước vào tuổi già mang theo một nỗi lo âm thầm: sợ mình trở thành gánh nặng của con cháu, sợ nói nhiều bị chê phiền, làm nhiều lại bị cho là can thiệp. Thực tế, điều khiến một người cao tuổi luôn được gia đình trân trọng không nằm ở việc đã hy sinh bao nhiêu, mà ở cách họ ứng xử khi bước sang chặng cuối của cuộc đời.

Không phải chuyện gì cũng nên kể với người thân: 3 điều càng giữ đúng chừng mực càng giúp bạn bình yên

Không phải chuyện gì cũng nên kể với người thân: 3 điều càng giữ đúng chừng mực càng giúp bạn bình yên

Gia đình -

GĐXH - Chia sẻ với người thân là điều cần thiết, nhưng không phải mọi tâm sự hay bí mật đều nên nói ra. Có những câu chuyện nếu kể không đúng thời điểm hoặc không đúng người có thể vô tình tạo thêm áp lực, làm tổn thương các mối quan hệ và ảnh hưởng đến chính sức khỏe tinh thần của bạn.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.