Kiếm 10 triệu/tháng, tôi vẫn bị chồng nhiếc là đồ ăn bám vô dụng

| Tâm sự

Tiền ăn, tiền học cho con, tiền điện, tiền nước trong nhà đều một tay tôi lo. Nhưng chồng vẫn bảo tôi là đồ ăn bám, không kiếm ra tiền.

Tôi lấy chồng đã được 7 năm, chúng tôi có một con gái năm nay vào lớp 1. Về cuộc sống vợ chồng, tôi thấy mình khổ vì quá yêu chồng, thành ra chồng làm gì có lỗi, thậm chí là lỗi rất lớn, tôi cũng chỉ giận được một hai ngày rồi bỏ qua.

Chồng tôi là lái xe, trước đây nhà tôi có xe 29 chỗ, chạy tuyến ngắn đi về trong ngày. Mỗi lần như vậy, chồng cũng kiếm được chừng 2 triệu, mỗi tháng 15 chuyến thì tổng cũng được 30 triệu. Nhà chúng tôi ở thành phố nhỏ, thu nhập như vậy là rất lớn, có thể thoải mái chi tiêu mà không cần tính toán.

Có điều, tiền làm ra dễ thì lại khó giữ. Chồng tôi cờ bạc, nợ nần nhiều, mỗi lần đi trả nợ toàn tiền trăm triệu. Chưa kể anh còn bồ bịch với một phụ nữ đã có chồng trên tuyến đường lái xe của mình. Chuyện bồ bịch này tôi đã nói nhiều lần, chồng hứa bỏ nhưng mãi vẫn không thực hiện. Đến lúc mắc bệnh tình dục từ chị ta, chồng mới sáng mắt mà rút ra.

Sau đó, vì nợ nần nhiều, chồng tôi phải bán xe để trả nợ còn bản thân thì đi lái thuê, mỗi tháng được 9 triệu. Số tiền bán xe được 600 triệu, 200 triệu trả nợ còn 400 triệu, vợ chồng tôi dùng để mua nhà sau khi vay thêm họ hàng, anh em 350 triệu nữa.

Số nợ không hề nhỏ nên tôi đã nhiều lần thủ thỉ chồng tu chí làm ăn, đừng dính vào cờ bạc nữa để tích tiền trang trải dần, anh ừ à nhưng đâu vẫn đóng đấy. Qua tết vừa rồi, anh mang về khoản nợ 175 triệu. Tôi cắn răng đi vay nặng lãi để trả giúp chồng.

Bế tắc trong chuyện tiền nong nên chồng suốt ngày nhiếc móc tôi, nói người ta có vợ giỏi giang thì chồng được nhờ, đằng này...Tôi không học hành gì thật nhưng không phải ngồi ì ở nhà cho chồng nuôi mà cũng có công việc, có thu nhập riêng của mình. Tôi chạy buôn, đổ hàng cho các tiệm tạp hoa, mỗi ngày cũng kiếm được 300-400 nghìn. Đều đều như vậy, tháng nào cũng thu được hơn 10 triệu. Có điều, tiền của tôi không về một cục mà về lẻ theo ngày nên tôi không dồn được khoản nào.

Hơn nữa, 10 triệu đó cũng không thể dồn được vì tôi phải lo tiền ăn uống cho cả gia đình, tiền học hành cho con rồi tiền điện, tiền nước, thi thoảng về xuôi còn phải mua đồng quà, tấm bánh cho họ hàng, con cháu. Còn tiền lương của chồng hoàn toàn dùng để trả nợ, tôi không động tới một đồng nào. Vậy mà suốt ngày chồng nói tôi là vô tích sự, ăn bám.

Có lần anh đưa cho tôi 2 triệu, bảo muốn tiêu gì thì tiêu. Tôi dùng tiền đó mua một lò vi sóng. Ba ngày sau, chồng tự nhiên đòi lại tiền, tôi nói đã tiêu rồi thì anh lại cằn nhằn: “Đi đổ hàng suốt ngày mà không có tiền à? Đưa cho bao nhiêu hết bấy nhiêu”.

Suốt ngày cãi nhau chuyện tiền nong nên tôi rất chán, đang tính đến chuyện đưa con về quê còn để chồng tôi sống ở phố một mình, muốn làm thế nào thì làm. Nhưng nhiều người bảo tôi đừng làm vậy, phải ở cùng để quản chồng. Tôi không bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ chồng vì rất yêu, chồng làm gì tôi cũng có thể tha thứ được còn nếu không có anh, tôi thấy cuộc sống của mình không có ý nghĩa gì cả.

Tôi muốn mọi người giúp tôi, cho tôi lời khuyên nên làm thế nào để chồng bỏ thói nhiếc móc, trách vợ ăn bám (trong khi thực tế là tôi đang nuôi anh mới đúng), để anh tu tỉnh làm ăn. Có lẽ chồng phải nhận ra giá trị của tôi trong gia đình thì anh mới biết trân trọng và đối xử tốt với tôi được. Tôi học hành ít, viết vài dòng tâm sự này cũng phải nhờ cô cháu gái chuốt đi chuốt lại, câu từ nếu lủng củng mong các chị bỏ qua và cho tôi xin lời khuyên, tôi vô cùng cảm ơn.

Theo Mai Anh/PNO

Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.