Lái xe hơn 3 tiếng về quê để nghe bố mẹ chia tài sản, không ngờ tôi nhận được toàn những điều gây sốc

| Tâm sự

Tôi nhìn trần nhà loang lổ, nghe tiếng dế kêu ngoài vườn mà trong lòng trống hoác.

Tôi là con út trong gia đình 3 anh em trai. Bố mẹ tôi làm nông cả đời, không giàu sang gì nhưng cũng chắt chiu được một mảnh đất ngay mặt đường quốc lộ và một căn nhà hai tầng khang trang xây cách đây chục năm. 

Tôi đi học xa từ cấp ba, sau này vào đại học rồi lập nghiệp ở thành phố. Vợ tôi cũng là người ở tỉnh khác, chúng tôi vay mượn mua được một căn chung cư nhỏ.

Tôi không về quê nhiều, chủ yếu lễ Tết hoặc có việc quan trọng. Bố mẹ vẫn sống cùng anh cả ở quê, làm nghề sửa xe máy. Còn anh hai thì sống ở thị xã gần đó, thỉnh thoảng cũng ghé qua thăm.

Một hôm, mẹ tôi gọi điện, giọng rất nghiêm: "Bay rảnh thì chủ nhật này về quê họp gia đình. Bố tụi bay muốn bàn chuyện chia tài sản".

Tôi hơi bất ngờ, chuyện chia tài sản tưởng là sau này, khi bố mẹ già yếu, không còn minh mẫn. Nhưng cũng đúng, ông bà đã ngoài 70, chắc muốn dứt điểm sớm cho khỏi lằng nhằng sau này.

Hôm ấy, trời nóng như đổ lửa, tôi lái xe hơn ba tiếng về quê, lòng đầy tò mò và cũng một chút lo lắng. Ngồi trong phòng khách, trước mặt tôi là bố mẹ và hai anh trai.

Bố tôi lên tiếng: "Hôm nay bố mẹ gọi các con về là để nói rõ chuyện đất cát nhà cửa. Sau này già yếu, không muốn để tụi bay tranh cãi. Cái nhà với miếng đất chỗ quốc lộ, bố mẹ để lại cho thằng cả".

Tôi ngơ ngác: "Còn con với anh hai thì sao bố?".

Mẹ tôi chen vào: "Còn mỗi cái ao sau nhà và tí đất ruộng sát bờ, bố mẹ chia đôi cho mày với thằng hai, chút quà gọi là có phần".

Lái xe hơn 3 tiếng về quê để nghe bố mẹ chia tài sản, không ngờ tôi nhận được toàn những điều gây sốc- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi cảm giác đầu mình nóng ran. Căn nhà hai tầng, miếng đất mặt đường - giá trị nhất - lại để hết cho anh cả. Còn tôi và anh hai, dù không ở gần nhưng cũng là con, cũng có hiếu, sao bố mẹ lại chia như thế?

"Bố mẹ thấy vậy có công bằng không?", tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.

Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn: "Không công bằng thì mày tính sao? Mày đi biệt tăm, lễ Tết mới ló mặt về, chuyện nhà không đụng tay vào việc gì. Còn nó, ở đây lo cho bố mẹ, sửa lại nhà, cúng giỗ, chạy đi chạy lại khi mẹ mày đau ốm. Mày nghĩ công sức đó là không đáng giá à?".

Tôi nghẹn lời, phải rồi, anh cả luôn ở đó nhưng có phải tôi chưa từng giúp? Mỗi lần bố mẹ bệnh, tôi đều chuyển tiền viện phí, gửi thuốc thang. Mỗi tháng đều biếu ông bà một khoản nhưng vì tôi ở xa, nên tất cả đều qua tài khoản của anh cả, không ai thấy, không ai ghi nhận.

Anh hai vẫn im lặng. Tôi quay sang: "Còn anh, anh thấy sao?".

Anh hai chỉ nói nhẹ: "Chuyện bố mẹ đã quyết thì con không xen vào, cũng không phản đối, bố mẹ cho gì thì con nhận nấy".

Câu nói của anh hai khiến tôi như kẻ tham lam, là con út mà tranh giành.

Tối đó, tôi ngủ lại trong căn phòng từng là tuổi thơ, giờ đã thành nơi chứa đồ. Tôi nhìn trần nhà loang lổ, nghe tiếng dế kêu ngoài vườn mà trong lòng trống hoác.

Sáng hôm sau, mẹ tôi vào phòng, đặt tay lên vai tôi: "Mẹ biết con buồn nhưng mẹ không còn sức nữa. Mẹ chỉ mong con đừng giận bố mẹ, cũng đừng ghét anh con. Mỗi đứa một hoàn cảnh, mẹ mong các con đừng vì mấy tấc đất mà xa nhau".

Tôi cười nhẹ, tôi không giận nhưng tôi cũng chẳng thể vui được, trong lòng tôi sẽ luôn luôn ghi nhớ bố mẹ mình thiên vị như thế nào?!

Bố mẹ gọi 3 con về chia tài sản, con trai duy nhất lại chẳng nhận được gì, con dâu giận dỗi bỏ điBố mẹ gọi 3 con về chia tài sản, con trai duy nhất lại chẳng nhận được gì, con dâu giận dỗi bỏ đi

Bố mẹ và các em đều nhìn tôi, chờ đợi tôi ra quyết định. Cuối cùng tôi cũng can đảm để phản bác lời vợ.

Ý kiến của bạn
Tags:
Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Từng trách mẹ cả đời nghèo khó, đến khi bà mất, tôi mới ân hận vì hiểu lầm mẹ suốt 30 năm

Tâm sự -

GĐXH - Suốt tuổi thơ, tôi luôn nghĩ mẹ quá nghèo và an phận. Bố mất sớm, một mình mẹ nuôi ba anh em tôi, chưa bao giờ kể rằng bà từng có một cơ hội để đổi đời. Chỉ đến khi mẹ qua đời, tôi mới biết sự thật phía sau và bật khóc hối hận: Người mà tôi từng trách vì không dám thay đổi, hóa ra đã từng từ bỏ cả một cuộc đời khác chỉ vì chúng tôi.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.