Làm dâu nhà đại gia, con gái bối rối mỗi lần bố mẹ ruột lên thăm
Tôi không biết phải nói chuyện với bạn mình thế nào về những gì tôi đã chứng kiến, càng không thể giấu cô ấy. Nếu sự im lặng của tôi dẫn đến hậu quả nào to lớn hơn thì tôi sẽ vô cùng ân hận.
Hai mươi tám tuổi, tôi bước chân vào làm dâu gia đình giàu có, trí thức nhưng mỗi lần mẹ đẻ lên thăm tôi lại ngượng ngùng vì lối ứng xử của bà.
Tôi xuất thân trong gia đình làm nông. Từ nhỏ, tôi đã quen với việc lao động chân lấm, tay bùn, cày cấy ngoài ruộng. Hoàn cảnh nghèo khó, chị cả tôi nghỉ học từ năm lớp 9, ở nhà phụ giúp bố mẹ, dành tiền cho các em ăn học.
Một tháng đủ 30 ngày nhà tôi đi vay gạo từng bữa. Bố tôi đau ốm liên miên, tiền nợ cũ chưa trả hết, lại vào viện cấp cứu. Cứ thế, suốt nhiều năm, gia đình tôi lâm vào cảnh thiếu thốn trăm bề, nợ nần chồng chất. Dẫu vậy, tôi vẫn luôn ấp ủ ước mơ làm bác sĩ.
![]() |
| Ảnh: B.N |
Học hết cấp 3, tôi đạt được nguyện vọng khi đỗ vào trường Y. Thay vì vui mừng, động viên, bố mẹ tôi không đồng ý cho con gái nhập học. Tôi khóc hết nước mắt, nghĩ tủi cho phận mình.
Đến gần ngày tựu trường, niềm khát khao giảng đường đại học và tấm áo bác sĩ đã thôi thúc tôi mang theo giấy tờ tùy thân, hồ sơ nhập học, bỏ trốn ra đường cái bắt xe. Lúc đó, trong túi chỉ vỏn vẹn 500 nghìn đồng, tiền tôi làm thuê cho xưởng bao bì gần nhà suốt 1 tháng.
Việc đầu tiên là tôi xin đi làm thêm ở quán phở. Sau hai tuần, bà chủ quán phở biết ý định của tôi, đã cho mượn số tiền 5 triệu, trang trải sinh hoạt và đóng học. Bà chủ quán phở nhận tôi làm con gái đỡ đầu, hỗ trợ tôi rất nhiều trong quá trình học tập.
Nhờ đó, tôi không bị bỏ dở con đường học hành và hoàn thành được ước mơ của mình. Ra trường, tôi xin về một bệnh viện tư nhân làm việc.
Tại đây, tôi gặp Thắng - bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ. Cả hai nhanh chóng nảy sinh tình cảm và đi đến hẹn hò. Mãi sau này, tôi mới biết anh là con trai của vị cổ đông lớn nhất bệnh viện.
Từ nhỏ, anh được gửi ra nước ngoài học tập, ít ở nhà nên nhân viên bệnh viện cũng không biết thân thế của anh. Tôi sợ gia đình anh sẽ phản đối. Nào ngờ, ngày về ra mắt, bố mẹ anh chào đón tôi nồng hậu.
Hai người đều là trí thức, tài giỏi, sinh được một mình Thắng. Tất cả hi vọng và yêu thương dồn hết cho anh. Đám cưới như mơ của chúng tôi nhanh chóng diễn ra.
Bố mẹ chồng tôi sống rất nề nếp, văn minh. Bữa cơm, mỗi người một bộ bát đĩa riêng, ăn theo phong cách Tây. Thức ăn chung, dùng đôi đũa khác để gắp, không cho đũa đang ăn vào. Nhà cửa luôn sạch bóng, gọn gàng, vào đến cửa là thay dép cho sạch sẽ.
Khi nấu nướng, dùng dụng cụ riêng thử đồ ăn, tuyệt đối không cho đũa nấu gắp thức ăn bỏ thẳng vào miệng. Lời ăn tiếng nói hết sức nhẹ nhàng, âm lượng đủ nghe...
Chính vì gia đình chồng quá nề nếp nên mỗi lần bố mẹ ruột lên thăm thông gia, tôi cảm thấy xấu hổ vì lối sinh hoạt và tác phong tuềnh toàng của bố mẹ mình.
Ở đây, tôi không hề có ý chê bai, chỉ trích bố mẹ đẻ hay muốn chối bỏ gốc gác mà tôi muốn đề cập vấn đề phông văn hóa và tư duy nhận thức của hai bên gia đình.
Bữa cơm, mẹ tôi cầm đũa chọc vào đĩa thức ăn chung, bới bới đồ ăn, đưa lên miệng nhai nhồm nhoàm rồi lại mút mát đầu đũa, khua sang đĩa thức ăn khác. Đôi lần, tôi bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của bố chồng và cái nhăn mặt của mẹ chồng.
Sân vườn nhà chồng tôi rộng rãi, mẹ tôi đi chân trần ra vườn rồi bước thẳng vào nhà với đôi bàn chân lấm lem. Bố tôi sức khỏe yếu, ho sù sụ nhưng lúc nào cũng ôm theo cái điếu, hút thuốc, nhả khói như đầu tàu hỏa. Ông ngồi chỗ nào là tàn thuốc văng tứ tung.
Ở lại nhà thông gia một đêm, bố mẹ tôi mở ti vi, loa to ầm ĩ, 2 giờ sáng mới ngủ. Sáng dậy, thùng rác phòng khách loang lổ vệt đỏ, vì mẹ tôi ăn trầu, nhổ toẹt luôn vào đấy…
Tôi ở cữ, mẹ đẻ lên chăm cháu vài ngày. Sữa thừa trong bình, bà không cho đổ đi mà mở nắp, đổ luôn vào miệng. Tay chân cầm đồ ăn đầy dầu mỡ, bà đưa thẳng vào mồm cháu ngoại, kêu là ‘chấm mồm, chấm miệng’ cho hay ăn, chóng lớn. Mẹ chồng tôi chứng kiến, tỏ ý không hài lòng.
Lần đầu, tôi gọi bố mẹ vào phòng riêng, nhắc nhở khéo. Tuy nhiên, ông bà bảo tôi lấy chồng đại gia coi thường bố mẹ. 'Nếp sống dân quê nó thế, chị cứ vẽ chuyện', mẹ tôi mắng.
Những lần sau lên thăm, bị con gái nhắc nhiều, bố mẹ tôi giữ ý hơn nhưng chỉ thay đổi một lúc rồi đây lại vào đấy.
Giờ nghe thông gia báo tin lên chơi, mẹ chồng tôi lại mặt mày đăm chiêu, không hào hứng nữa. Có lần, bà còn cáo ốm, xách đồ đi du lịch, để khỏi chạm mặt bố mẹ tôi.
Trong khi đó, bố mẹ tôi vẫn vô tư, không để ý. Tôi thực sự phiền lòng, không biết thưa chuyện thế nào cho bố mẹ hiểu.
Theo Vietnamnet
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 8 giờ trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.
