Làm giúp việc tháng nào cũng được thưởng thêm 2 triệu, ăn ngon, điều hòa bật cả đêm nhưng tôi vẫn muốn nghỉ vì sợ cảnh sáng sớm ở nhà chủ

| Tâm sự

Tôi không biết có nên tiếp tục sống giữa những tiếng gào thét để đổi lấy mấy đồng lương cho con cháu mình.

Chồng tôi mất đã 10 năm, con gái lớn lấy chồng xa, thằng út thì làm công nhân, lương ba cọc ba đồng. Mắt tôi vẫn còn tinh, tay chân còn nhanh nhẹn, nên mấy năm nay tôi đi làm giúp việc để kiếm thêm.

Gia đình tôi đang làm là nhà chị Ngân - một giám đốc công ty mỹ phẩm, chồng chị là anh Duy, cũng làm quản lý bên bất động sản. Nhà họ giàu, có căn biệt thự 3 tầng, 2 đứa con trai học trường quốc tế. Lúc đầu tôi nghĩ người có ăn có học thì chắc cũng tử tế, ai ngờ, 3 tháng nay, tôi cứ thấy mình như người đứng giữa chiến trường.

Ngày đầu nhận việc, tôi đã thấy không khí trong nhà căng như dây đàn. Chị Ngân dẫn tôi đi một vòng, vừa đi vừa lầm bầm: "Bác làm gì thì làm, tránh đụng vào phòng làm việc của tôi. Đừng để mấy đứa nhỏ ăn vặt nhiều, tôi không thích chúng bị sâu răng. Còn mẹ chồng tôi, bác đừng nghe bà nói linh tinh, bà ấy lúc nào cũng nghĩ mình đúng".

Tôi gật đầu lia lịa, chưa kịp nhớ hết mấy quy tắc thì bà cụ đã gọi tôi lại, dắt vào phòng riêng, bảo nhỏ: "Con Ngân nó giỏi cãi lắm, bác đừng tin nó. Nó cứ nghĩ nó làm giám đốc thì ai cũng phải nghe. Nó dạy cháu như robot, chồng nó thì chẳng ra gì, đi suốt ngày tối mới về. Ở đây, bác chỉ cần nghe tôi là được".

Tôi ngồi xuống chưa ấm ghế, thằng cu lớn - tên Bin - đã gào lên: "Mẹ ơi, em Ken lấy ipad của con".

"Anh nói dối" - thằng Ken vừa khóc vừa đá vào chân anh.

"Cả hai câm ngay, ngày nào cũng cãi nhau, tao đuổi cả 2 ra khỏi nhà bây giờ" - chị Ngân hét lên.

Làm giúp việc tháng nào cũng được thưởng thêm 2 triệu, ăn ngon, điều hòa bật cả đêm nhưng tôi vẫn muốn nghỉ vì sợ cảnh sáng sớm ở nhà chủ - Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Sau hôm đó, những ngày sau cũng chẳng khá hơn. Tôi vừa rửa chén, vừa nghe tiếng chạy thình thịch trên cầu thang, tiếng cãi vã rít lên từng hồi.

Có hôm anh Duy đi làm về, vừa bước vào nhà đã bị chị Ngân chặn lại: "Anh nói đi, tối qua anh ở đâu đến 1 giờ sáng mới về?".

"Em đừng có như thám tử tư nữa được không? Công ty ăn nhậu tiếp khách chứ có ai muốn về muộn?".

"Lúc nào cũng tiếp khách, hay là có con nào rồi?".

Bà cụ nghe xong, từ trong phòng bước ra: "Tôi đã bảo chị rồi, đàn ông phải có xã giao bên ngoài, chị cứ cấm đoán thế thì còn gì là sự nghiệp của chồng nữa".

"Mẹ bớt nói giúp chồng con đi. Mẹ ở nhà này, sống bằng tiền của vợ chồng con mà chỉ giỏi châm dầu vào lửa".

Tôi đứng ở gian bếp mà hai tay run lên. Một phút sau, hai đứa nhỏ òa khóc vì sợ, bà cụ đập cửa phòng, còn anh chị thì mỗi người một góc, không ai chịu nhún nhường. Mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại, không ngày nào yên, sáng nào cũng ầm ĩ.

Tôi nhiều lần muốn xin nghỉ, nhưng cứ cố làm hết tháng thì lại nhận được ngoài lương 9 triệu ra còn thêm 2 triệu tiền thưởng, thế là lại chùn lòng. Ở đây ăn uống no đủ, có phòng riêng, điều hòa bật cả đêm, thế nên tôi cũng tiếc.

Tôi về bàn với con gái, nó bảo: "Mẹ ráng làm vài tháng nữa, con sắp sinh, đang cần tiền lắm. Ở đâu mà trả công ổn vậy, mẹ ráng nhịn đi mẹ".

Ừ thì tôi nhịn. Nhưng mỗi lần nghe chị Ngân mắng chồng, nghe anh Duy cãi mẹ, nghe hai đứa con khóc la, tôi lại muốn buông bỏ. Làm giúp việc cực về thể xác thì tôi chịu được, chứ cực về tinh thần, luôn có cảm giác như bị kéo vào cuộc sống đang mục nát của người khác, thì tôi thấy mình kiệt sức.

Tôi không biết có nên tiếp tục sống giữa những tiếng gào thét để đổi lấy mấy đồng lương cho con cháu mình, hay nên nghỉ việc, tìm một chỗ ít tiền hơn nhưng bình yên hơn?

Nghỉ hưu rồi tôi vẫn làm giúp việc để chu cấp cho con trai, đến sinh nhật bà thông gia mới bừng tỉnhNghỉ hưu rồi tôi vẫn làm giúp việc để chu cấp cho con trai, đến sinh nhật bà thông gia mới bừng tỉnh

GĐXH - Con trai than khổ, tôi nhịn ăn nhịn mặc mỗi tháng gửi 7 triệu đồng cho chúng. Thế nhưng đến buổi tiệc sinh nhật của bà thông gia, sự thật được hé lộ khiến tôi chết lặng…

Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.