Lần đầu ra mắt, mẹ chồng tương lai mời ăn củ khoai ngứa, tôi suốt đời không quên
Món khoai ngứa ấy khiến tôi xấu hổ, ái ngại trong ngày về ra mắt nhà bạn trai nhưng nó lại là kỷ niệm, là miền ký ức về mẹ chồng suốt đời tôi không thể quên.
Lần đầu ra mắt nhà bạn trai, tôi vừa hồi hộp, vừa lo lắng. Khi ấy, mẹ anh ân cần tiếp đón, nụ cười hiền hậu của bà khiến tôi bớt đi phần nào căng thẳng. Đúng như anh nói: "Mẹ anh là nông dân, chân chất lắm, hiền lắm, em không phải lo gì đâu. Chắc chắn mẹ sẽ thích em".
Sau khi ăn cơm, mẹ anh giới thiệu cho tôi một món ăn quê nhà, dân dã. Bà bảo đó là đặc sản quê của bà – khoai ngứa. Thực sự tôi chưa từng được thử món ăn này nên cũng khá tò mò.
Cây khoai ngứa cho củ giống khoai sọ, ai không ăn quen rất khó ăn. Ảnh minh họa
Nghe mẹ anh nói nó khá ngon, bở, thơm nên tôi thấy thích thú. Bà đưa cho tôi củ khoai đã gọt sẵn rồi bảo: “Con thử đi, đặc sản quê mình đấy! Ăn đi rồi biết nó ngon thế nào".
Tôi hoan hỉ ăn thử, còn ăn rất nhanh vì khoai bở, thơm ngon. Nhưng chưa đầy 10 phút sau, chuyện không ngờ đã xảy ra. Toàn thân tôi nóng ran, môi và miệng bắt đầu ngứa râm ran không thể chịu nổi.
Cảm giác môi sưng tấy, nổi mẩn khiến tôi hoảng hốt. Mặt tôi ửng đỏ dần lên. Khuôn mặt trang điểm xinh đẹp bỗng dưng trở nên xấu xí, hài hước.
Mẹ anh nhìn tôi vẻ mặt có phần lo lắng. Bà vội vàng bảo tôi vào ghế ngồi rồi lấy nước muối cho tôi súc miệng, bảo tôi uống thật nhiều nước lọc. Buổi ra mắt đáng lẽ nên là kỷ niệm đẹp lại khiến tôi ngại ngùng vô cùng.
Phải mất mấy tiếng nghỉ ngơi, uống nhiều nước, miệng tôi mới bớt sưng và ngứa. Tôi rất ngại nhưng mẹ anh lại bảo: "Chắc cơ địa con không hợp món quê dân dã này rồi, trước T. (bạn trai tôi) ăn suốt, không sao cả. Phải ăn vài lần thì mới quen được. Lần sau ăn có lẽ sẽ quen".
Nói rồi, mẹ anh đứng cười nhìn mặt, môi tôi sưng vù.
Câu nói "cháu chắc không hợp món nhà quê" của bà khiến tôi thấy nghi ngờ. Phải chăng mẹ anh nghĩ tôi cành cao, cậy con gái thành phố nên chê bai món quê của bà? Phải chăng mẹ anh muốn dạy cho cô gái thành phố này một bài học?
Tôi thường nghe người ta nói, người ở quê không thích con dâu thành phố điệu đà, trang điểm đậm ngày về ra mắt. Liệu mẹ anh có phải người như vậy nên cố tình cho tôi ăn khoai ngứa?
Tự nhiên, những ấn tượng tốt trong lòng tôi tan biến. Những câu anh nói rằng mẹ dễ tính cũng khiến tôi nghi ngờ. Tôi bắt người yêu đưa mình lên thành phố lập tức.
Dù là không mấy thiện cảm lần đầu ra mắt nhưng có một sự thật rằng, tôi và anh rất yêu thương nhau. Sau lần ra mắt ấy, mẹ anh thi thoảng gọi điện lên giục chúng tôi về chơi nhưng tôi khước từ. Hơn 1 năm sau, tôi và anh làm đám cưới.
Từ lúc làm dâu gia đình anh, tôi về quê thăm nhà chồng nhiều hơn. Tôi cũng hay mua quà gửi biếu bố mẹ chồng. Những lần về nhà, ăn cơm, ngủ lại, nói chuyện với bố mẹ chồng nhiều hơn, tôi mới hiểu nếp sống ở gia đình chồng.
Mỗi khi tôi và chồng về, các chị chồng lấy chồng gần đó đều đon đả chạy sang nấu nướng, tiếp đón các em. Tối đến, cả nhà quây quần bên nồi khoai ngứa.
Mùa đông, nồi khoai từ bếp củi bê lên, bốc khói nóng hổi, các chị chồng, bố mẹ và chồng tôi vừa ăn vừa nói cười, kể chuyện ngày xưa vui biết bao nhiêu. Ai cũng tấm tắc khen món đặc sản.
Mẹ chồng kể ở quê hay trồng cả rặng khoai ngứa ven bờ ao. Ngày bé, chồng tôi còn hay đi lấy bồng khoai về tước nấu canh cua.
Bồng khoai dùng để xào hay nấu canh cua rất ngọt, còn củ khoai ngâm muối rồi luộc lên thì ngon không kém gì khoai sọ, khoai môn. Ai ăn chưa quen thì thấy ngứa chứ người ăn quen rồi thì đây là món khó tìm.
Mẹ bảo chồng tôi thích nên lần nào anh về, mẹ cũng luộc cho anh ăn. Biết tôi sợ nhưng bà bảo: “Ăn vài lần rồi quen, ngày trước mẹ cũng bị thế mà giờ lại nghiện đây này!”.
Trước sự động viên của mẹ, tôi quyết định liều thêm một lần nữa. Lần này tôi cũng thấy ngứa nhưng không bị nhiều như lần trước. Thế rồi, chẳng biết từ lúc nào, tôi cũng nghiện món khoai ngứa của mẹ.
Lúc này tôi mới hiểu, mẹ chồng không hề có ý thử lòng tôi hay muốn "chơi xấu" cô con dâu thành phố như tôi nghĩ. Bà là người nhà quê chân chất, hiền lành, tại sao tôi lại có thể suy diễn như vậy?
Nhiều năm làm dâu, tôi dần yêu thương mẹ như mẹ ruột của mình. Mẹ là người phụ nữ cần mẫn, hiền hậu, cả đời lo toan, chưa từng than vãn điều gì. Chỉ cần thấy con cháu vui vẻ, hạnh phúc, mẹ cũng hạnh phúc.
Mỗi lần về quê, được ăn bữa cơm mẹ nấu, nghe mẹ kể chuyện vườn tược, tôi thấy lòng bình yên đến lạ.
Có con gà, cái rau cái cỏ, mẹ lại gói cho các cháu hết. Cứ nghe tin con cháu về là bà chạy hết nhà này nhà kia để kiếm rau rồi mua thêm quà cáp cho các cháu.
Tôi nhìn nụ cười hiền và sự vui vẻ rạng ngời trong mắt mẹ mà rưng rưng. Lần nào đi, mẹ con, bà cháu cũng quấn nhau không nỡ rời xa.
Giờ đây, mẹ không còn nữa. Những lần về giỗ mẹ, tôi lại ra vườn đào vài củ khoai, thắp nén hương cho mẹ rồi ngồi lặng lẽ ăn món khoai ngứa năm nào.
Trong từng miếng khoai, tôi như thấy lại hình bóng người mẹ chồng hiền từ, tần tảo. Ký ức ùa về, nước mắt tôi rơi vì nhớ mẹ, nhớ những tháng ngày mẹ con bên nhau.
Mẹ đã để lại trong tôi không chỉ là tình thương mà còn cả những kỷ niệm đẹp đẽ, ấm áp mà tôi sẽ mãi trân trọng.
An Nhiên (Hà Nội)
Về hưu, tôi quyết 'cắt đứt' 3 việc, tuổi già an nhàn ngoài mong đợi
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Về hưu, tôi chọn "bớt đi" 3 điều quen thuộc. Chính những quyết định ấy giúp vợ chồng tôi tận hưởng cuộc sống an nhàn, ít áp lực và nhiều niềm vui hơn.
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.


