Lật từng trang trong cuốn sổ ghi chép đã nhòe chữ, em chồng tôi bật khóc rồi ôm mặt bỏ chạy quên cả cọc tiền trên bàn
Tôi đã có thể ngẩng cao đầu sau bao ngày sống trong tủi nhục.
Tôi không biết nên kể chuyện của mình thế nào nữa mọi người ạ. Nó giống như một bộ phim mà mỗi lần nhớ đến, tôi lại cảm thấy đau nhói. Thế mới thấy khi nghèo khó thì chẳng ai bên cạnh mình, ngay cả những người mà mình tin tưởng nhất.
Khi kết hôn, vợ chồng tôi chỉ có hai bàn tay trắng. Chẳng có tiền nên mẹ chồng và em chồng tôi khinh thường lắm. Hồi ấy em chồng tôi lấy được một người giàu có, mỗi lần giúp đỡ gia đình tôi, cô ta lại hoạnh họe rồi ghi vào một cuốn sổ nhỏ.

Hôm ấy tôi đã không vay tiền cô ta vì chút lòng tự trọng cuối cùng. (Ảnh minh họa)
Tôi nhớ đến cận ngày sinh, nhờ em chồng mua giúp chậu tắm cho con. Vậy mà những thứ đó cũng được em chồng tôi ghi lại không thiếu một đồng. Khi tôi đưa con đầu đi bệnh viện, viện phí nhiều hơn là kinh tế của tôi lúc bấy giờ. Đưa con đến nhà cô để vay tiền, tôi và con vừa ngồi lên chiếc ghế sofa, em chồng đã gắt lên: "Mẹ con chị làm cái gì đấy. Cái ghế ấy đắt tiền lắm, người thì bẩn thỉu mà ngồi lên ghế nhà tôi à".
Hôm ấy tôi đã không vay tiền cô ta vì chút lòng tự trọng cuối cùng. Sau đó, tôi bàn bạc với chồng đi nước ngoài xuất khẩu lao động. Chúng tôi gửi con ở nhà rồi sang làm ăn, vừa kiếm vốn, vừa cải thiện thu nhập. Khi ở đó, tôi nhận ra tiềm năng trong ngành may mặc. Thế là tôi vừa đi học may, vừa làm việc.
Về Việt Nam, tôi mở xưởng may bằng tiền vốn đi làm 3 năm tích cóp. Sau rất nhiều lần điêu đứng, cuối cùng tôi và chồng đã có được một chút thành tựu. Về sau, chồng tôi cũng đứng ra kinh doanh chung với bạn và thu được lãi không ít. Kể từ lúc vợ chồng tôi có tiền, chúng tôi không còn bị xem thường như trước. Nhưng sâu thẳm trong tôi, những ký ức trước kia không thể nào vơi được.
Thấy anh chị khấm khá hơn mình, em chồng tôi cũng cố gắng đầu tư kinh doanh nhưng lại thất bát. Hôm nay, cô ta tới tìm tôi để vay tiền. Từ khi tôi mua căn nhà này, đây là lần đầu tiên em chồng đến. Ngồi chơi một lúc, cô ta đặt vấn đề hỏi vay tiền.

Ngày hôm nay, tôi có thể đường đường chính chính ngẩng cao đầu với em chồng rồi. (Ảnh minh họa)
Số tiền ấy, tôi có thể cho cô ta được. Còn một thứ tôi bắt buộc phải đưa, đó là cuốn sổ ghi chép mà em chồng ghi lại tất cả những lần tôi vay mượn. Mặc dù đã trả lại tiền nhưng cuốn sổ rách nát ấy tôi buộc phải gửi lại. Cầm cuốn sổ trên tay, em chồng tôi lật từng trang rồi bật khóc và ôm mặt bỏ chạy mà quên cọc tiền trên bàn.
Tôi không biết là cô ta thấy xấu hổ hay ăn năn nữa. Đó đều là chữ cô ta ghi, còn chữ ký người nợ là của tôi. Ngày hôm nay, tôi có thể đường đường chính chính ngẩng cao đầu với em chồng rồi. Tôi thấy nhẹ nhõm và nói thật là tự hào vì những gì mà vợ chồng tôi đã làm được sau 10 năm lấy nhau.
Theo Helino
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.