Lấy chồng giàu hơn 17 tuổi, tôi vỡ mộng sau một năm chung sống
Chênh lệch tuổi tác khá xa, ai cũng nói tôi cưới anh vì tiền. Điều đó đúng nhưng không phải là tất cả. Tôi tin vào sự lựa chọn của mình. Tuy nhiên, bài toán này tôi đã tính sai.
Ngày tôi đưa bạn trai về ra mắt, bố nén giận rời khỏi nhà không tiếp khách. Mẹ miễn cưỡng ngồi, im lặng đến mức khiến cả tôi và bạn trai đều thấy ngại.
Tối hôm đó, sau khi khách đã về, bố mẹ chỉ ngồi im lặng, không ai nói một câu nào. Từ trước tới nay, gia đình tôi chưa bao giờ có không khí căng thẳng và buồn chán như vậy.
Bố nhìn tôi, cất giọng khó nhọc: "Con mới 27 tuổi, ông ta đã U50 như mẹ con. Con có một ông bố là đủ rồi, có cần thêm một người bố nữa không? Có thể có cái thứ gọi là tình yêu như vậy à?".
Bố mẹ thật sự không hiểu rằng, tình yêu thời đại bây giờ không đơn thuần chỉ là tình yêu, còn cần rất nhiều yếu tố. Tôi từng yêu vài người, họ còn trẻ, sự nghiệp mới chỉ bắt đầu. Họ yêu tôi bằng những lời hứa hẹn sẽ cố gắng vì tương lai. Tương lai thế nào không rõ, nhưng hiện tại họ chẳng có gì.
Lấy anh ấy, tôi không phải đợi chờ. Anh ấy đã có tất cả, chỉ thiếu một người vợ. Và tôi quyết định mình là mảnh ghép lấp vào chỗ thiếu ấy.
Bạn trai tôi không còn trẻ nhưng bù lại, anh ấy có sự nghiệp vững vàng, kinh tế cực kỳ ổn định. Làm vợ anh, tôi hoàn toàn không phải lo lắng chuyện tiền bạc. Anh chiều chuộng và cung phụng tôi. Trong mắt anh, tôi giống như nàng công chúa bé nhỏ.
Thật ra lúc đầu, tôi cũng có chút e ngại vì khoảng cách tuổi tác quá xa. Nhất là khi gặp hai đứa con của anh, họ gọi tôi bằng chị. Nhưng khi biết vợ anh mất khi hai con anh còn học mẫu giáo, anh "gà trống nuôi con" đến tuổi này mới dám đi bước nữa, tôi thật sự xúc động. Một người đàn ông có thể gạt đi hạnh phúc riêng của mình để lo cho con, người như thế đời này không có nhiều.
Tôi đã từ van xin, khóc lóc đến cãi lời bố mẹ để làm vợ anh. "Trời không chịu đất thì đất chịu trời, dù sao bố mẹ cũng không thể hạnh phúc hay khổ đau thay cho con được", mẹ đã bất lực nói thế trước quyết định của tôi.
Để làm vợ anh, tôi phải đối diện với bao sự gièm pha của người đời. Ai cũng nói tôi lấy anh vì tiền. Điều đó đúng nhưng không phải là tất cả. Đời này đâu thiếu cảnh chồng già - vợ trẻ hạnh phúc.
Tôi tự nhủ lòng, tôi sẽ chứng minh cho bố mẹ, mọi người thấy là tôi sáng suốt và không hề sai. Thế nhưng, chỉ sau một năm chung sống, tôi nhận ra cuộc hôn nhân này hoàn toàn không giống như mình mơ mộng.
Khi yêu, vì sợ anh chê trẻ con, tôi ít khi mè nheo. Làm vợ anh, tôi tưởng mình ít tuổi hơn nhiều sẽ được anh chiều chuộng, tha hồ nhõng nhẽo. Nhưng không, anh nghiêm khắc và khó tính đúng như số tuổi của anh. Những chiều chuộng trước đây là anh cố tỏ ra để lấy lòng tôi.
Anh đối với tôi giống như đối với hai con của anh. Anh dạy tôi cách giữ gìn sức khỏe, cách chi tiêu hợp lý, cách tiết kiệm tiền. Anh không thích tôi ăn mặc quá trẻ trung, hở hang vì cho rằng, nó không hợp với anh. Anh cũng không thích nghe tôi nói đùa, cho rằng như thế là thiếu tôn trọng chồng.
Anh không quan tâm đến tiền lương của tôi, nhưng anh cũng chẳng cho tôi quan tâm đến tiền lương của anh. Anh bảo, mọi việc lớn nhỏ trong nhà anh lo hết, tôi chỉ cần ngoan ngoãn, hiểu chuyện, làm tròn bổn phận người vợ, người mẹ là được.
Sự khó khăn của anh khiến tôi kinh ngạc. Tôi là vợ anh, dù tôi có ít hơn anh nhiều tuổi, tôi cũng là vợ anh, ngang hàng trong mối quan hệ với anh. Vậy mà lúc nào anh cũng cho rằng, tôi non trẻ, thiếu kinh nghiệm, thiếu chín chắn. Anh muốn tôi tôn kính anh, lễ phép với anh như con với bố.
Ngay cả "chuyện vợ chồng" với anh cũng rất nhàm chán. Anh nói anh lớn tuổi rồi, phải biết lượng sức, giữ gìn sức khỏe. Anh già, nhưng tôi còn trẻ. Tôi không muốn chuyện "chăn gối" chỉ là ăn cho đỡ đói, không có sự lãng mạn, ngọt ngào.
Hôm qua, tôi đi dự sinh nhật một người bạn thân. Anh không đi cùng với lý do toàn người trẻ, anh thấy không hợp. Tôi về muộn, có uống chút rượu, anh đã mắng tôi.
Anh nói anh lấy vợ về, hy vọng trong nhà có bàn tay phụ nữ biết chăm lo cho gia đình. Nhưng tôi chỉ biết đàn đúm, ăn chơi, vì đi sinh nhật bạn, cơm tối cũng không nấu cho chồng con.
Tôi khó chịu hỏi anh: "Sao anh không thuê giúp việc? Anh chỉ cần một người giúp việc, không cần lấy vợ đâu". Anh cáu: "Có những chuyện phải làm rồi mới biết mình sai".
Anh nói vậy có nghĩa thừa nhận lấy tôi là sai lầm? Có lẽ, cả hai chúng tôi đều sai lầm. Tôi không dám tâm sự những nỗi khổ của mình với bố mẹ, cũng không dám kể với bạn bè. Mọi người đều từng khuyên ngăn tôi và tôi bất chấp tất cả để kết hôn với người đàn ông này.
Tôi còn rất trẻ và xinh đẹp. Đáng lẽ lấy người chồng nhiều tuổi, đã có con như vậy, anh ấy phải bù đắp thiệt thòi cho tôi chứ không phải khiến tôi sống ấm ức, ngột ngạt như thế này.
Tôi từng cao ngạo tuyên bố sẽ sống thật sung sướng, hạnh phúc với lựa chọn của mình. Tuy nhiên, bài toán này tôi đã tính sai và kết quả không như mong đợi.
Tôi đang nghĩ nhân lúc chưa có con, mau chóng kết thúc cuộc hôn nhân này. Nhưng tôi không biết phải đối diện như thế nào với bố mẹ, mọi người xung quanh. "Cá không ăn muối cá ươn", tôi thật sự chẳng có mặt mũi nào để quay về nhà.
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.