Đến khoa Nhi, Bệnh viện Ung bướu TPHCM, trong không khí hỗn tạp của chốn đông người và mùi thuốc Tây nồng nặc, phía cuối dãy nhà vang lên những tiếng ê a học chữ trong căn phòng nhỏ.
Em thích đến lớp lắm
Lớp học không có tên, chỉ là căn phòng chưa đầy 20m² nhưng có gần 40 trò, 3 cô giáo và 6 bạn sinh viên tình nguyện đang sinh hoạt. Viết tiếp "Ước mơ của Thúy" (chương trình dành cho các em mang trong người căn bệnh hiểm nghèo), cô Trịnh Thị Kim Phấn (giáo viên Trường tiểu học Đuốc Sống, quận 1, TPHCM) kêu gọi sự tình nguyện của các cô giáo trường bạn tham gia giảng dạy cho các em nhỏ mắc bệnh hiểm nghèo đang điều trị tại Bệnh viện Ung bướu TP HCM với mong muốn các em được đến lớp, được học như bao bạn bè khác. Ngày 4/9/2009, lớp học đã ra đời trong niềm vui của các em, trong những giọt nước mắt hạnh phúc của các bậc cha mẹ.
Em Phương Như (quận Phú Nhuận, TP HCM) chưa đến tuổi học chữ nhưng thấy các anh chị được cầm bút tập viết, tập tô nên cứ đòi học theo. Để Như vui, cô Phấn đành cho em học lớp 1 dự bị. Phương Như rất thích học, lúc nào cũng nằng nặc đòi cô Phấn dạy toán, thậm chí cả tuần chỉ học mỗi toán. Hay em Ái Mỹ (Thái Bình), năm nay học lớp 2, em học các môn đều rất giỏi. Được các cô giáo động viên, khen học giỏi sẽ nhanh được lên lớp 3, thế nên bất cứ ai hỏi em học lớp mấy thì em luôn nhận mình học lớp 3.
Hầu hết các em trong lớp học đặc biệt này đều ở độ tuổi từ 5-9. Có em chưa biết đọc, biết viết, có em đã đi học nhưng vì phải nghỉ điều trị, thế nên cũng xin vào học cho đỡ nhớ bạn, nhớ lớp. Những "thiên thần" bé nhỏ kia dù không chung tuổi tác, quê quán nhưng cùng chung hoàn cảnh khó khăn, cùng mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo và đều mong muốn được đến lớp mỗi ngày.
|
|
|
Cô Kim Phấn đang dạy cho các em làm toán. Ảnh: N.Q |
Chị Trang, mẹ của Phương Như chia sẻ: "Cháu thích đến lớp lắm. Được vui chơi cùng các bạn, cháu như quên đi nỗi đau sau mỗi lần xạ trị và ít quấy khóc hơn. Hôm nào thấy cháu mệt, không cho cháu đến lớp là hôm đó cháu khóc, hờn dỗi".
Bất kỳ ai đến thăm lớp học này đều không nén được xúc động. Sau những liều thuốc xạ trị, nhiều em đầu trọc lóc, thân hình gày mỏng... hình ảnh ấy mãi in sâu trong chúng tôi. Là người đứng lớp lâu năm, cô Kim Phấn nghẹn ngào: "Hàng ngày đến lớp học bình thường, thầy cô ai cũng đều mong học trò học giỏi, thế nhưng đến với các em ở đây, các cô chỉ mong các em có nhiều sức khỏe để học lâu hơn". Các cô mãi không quên hình ảnh em Hoàng Anh (Kiên Giang), chỉ học được 1 buổi, sức khỏe yếu đi rất nhanh, em phải vào phòng đặc biệt. Tay phải gắn kim, tay trái tập viết tên mình, hình ảnh ấy của Hoàng Anh khiến các cô mãi không quên và và vô cùng xót xa bởi không lâu sau đó, em đã ra đi mãi mãi.
Còn em Tuyết Lan (Vĩnh Long), ngày đầu đến lớp, em chui ngay xuống gầm bàn vì xấu hổ bởi đầu không có tóc. Thế nhưng, được các cô, các anh chị động viên, em dần quen với lớp học. Em học rất khá, sau 1 tháng, em biết đọc và biết viết nhiều từ. Đến hôm cô Trịnh Thị Kim Duyên (Giáo viên Trường tiểu học Đuốc Sống) dạy đánh vần chữ "bế", em đã khóc rất nhiều. Hỏi ra thì em nói nhớ mẹ, đã 3 tháng rồi, mẹ em về quê sinh em bé, em không còn được mẹ bế đến lớp. Các cô phải cố động viện, dỗ dành mãi em mới thôi khóc.
Mong các em có cuộc sống vui vẻ
Sau buổi đến lớp, các em lại trở về với giường bệnh, với những cơn đau khi xạ trị. Cuộc sống này đã làm nên sợi dây vô hình, gắn kết tình thương của những người xa lạ như cô Phấn, cô Sâm, cô Duyên và các anh chị sinh viên tình nguyện ở đội Mầm Xanh, đội múa Dế Mèn đối với các em.
|
Ngày đầu mới thành lập, lớp học có 13 em. Sau hơn 1 năm giảng dạy, sĩ số của lớp đã lên đến gần 40 và con số đó luôn dao động bởi các em đến rồi đi.
Cuốn sổ cô Phấn cầm trên tay ghi danh các em vẫn còn đó những cái tên được đánh dấu cẩn thận bằng bút đỏ. Dấu mực đỏ là những em đã ra đi mãi mãi. Qua bao ngày vượt qua vui buồn cùng các bé, các cô đã phải chia tay mãi mãi với hơn 10 em. |
Các cô đến với lớp nhưng không nhận một đồng lương, họ đến bằng tình thương, bằng sự sẻ chia. Cô Nguyễn Thị Sâm (Giáo viên Trường tiểu học Đuốc Sống) chia sẻ: "Mình có sức thì đem đến cho những mầm xanh niềm hi vọng vào tương lai. Nhìn các em được học, được ê a, được tập viết tên mình, xóa đi nỗi nhớ lớp, nhớ bạn bè, các cô cũng cảm thấy rất vui".
Dẫu biết rằng căn bệnh ung thư có thể cướp đi các "thiên thần" bé nhỏ trong lớp học này bất cứ lúc nào, thế nhưng, mỗi ngày đến lớp học, thấy vắng bóng bé nào, các cô không kìm được nỗi đau xót xa vô bờ. Em Thúy An (Tây Ninh) trước khi vào phòng chăm sóc đặc biệt đã điện thoại cho cô Phấn để được nghe giọng nói ấm áp, dịu ngọt của cô. Thế nhưng, không ai biết đó là điều mong muốn cuối cùng của em, bởi hôm sau em đã ra đi mãi mãi.
Không những mang đến món quà tinh thần quý giá, để góp nhặt thêm sự sẻ chia trong xã hội, các cô, các bạn sinh viên tình nguyện không ngừng nghỉ tham gia vận động sự ủng hộ từ các chương trình từ thiện.
Cô Phấn rơm rớm nước mắt chia sẻ: "Hầu hết các em ở đây có hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Sự sống của các em trông chờ vào những toa thuốc đắt tiền, vào những bữa ăn từ thiện của bệnh viện. Nhờ những hoạt động từ thiện, cuối mỗi kỳ học, phần thưởng dành cho các em là những món quà vật chất nhằm phần nào bớt đi nỗi khó khăn cho cuộc sống gia đình các em. Điều mong muốn của chúng tôi là làm cho các em có cuộc sống vui vẻ...".
Lớp học ra đời không chỉ là niềm vui của các em, mà còn là niềm động viên vô bờ bến, là nơi vực dậy tinh thần cho các bậc cha mẹ, xoa dịu nỗi đau từng ngày họ phải chứng kiến các "thiên thần" của mình bị bệnh tật hoành hành, đau đớn sau mỗi lần xạ trị và những cơ thể trở nên mỏng manh, yếu ớt đi.
H.Nguyên - T.Quang