Hà Nội
23°C / 22-25°C

Lý do 3 năm nay vợ tôi đi tắm luôn tắt đèn

Thứ ba, 16:26 17/11/2015 | Tâm sự

Chờ em tắm xong mới hỏi cho ra nhẽ. Không ngờ em òa khóc rồi chạy vào phòng đóng kín cửa lại. Tôi thấy lạ, bèn vào phòng tắm xem thử.. Tôi mới vỡ lẽ ra lý do 3 năm nay vợ tôi đi tắm luôn tắt đèn.

Tôi và vợ quen nhau từ những ngày ngồi trên mái trường cấp 3. Chúng tôi chơi thân với nhau suốt 3 năm học rồi bắt đầu yêu nhau từ lúc nào không biết. Em là cô gái lạc quan, yêu đời và luôn vui tươi. Chúng tôi yêu nhau sâu đậm, nhờ có tình yêu của em mà tôi đã vượt qua rất nhiều khó khăn trên bước đường đời. Ngày hai đứa cưới nhau, chúng tôi đều rơi nước mắt vì quá hạnh phúc.

Thế nhưng cuộc sống vợ chồng với những nỗi lo cơm áo gạo tiền đã đẩy chúng tôi xa nhau từ khi nào chẳng biết. Tôi trở thành người chồng khó tính và hay cau có, em có cố gắng làm tôi vui thế nào thì tôi vẫn thấy đó là phiền phức. Tuy vẫn sống chung dưới một mái nhà nhưng khoảng cách giữa chúng tôi cứ lớn dần, đến mức lạc điệu hẳn khỏi nhau.

Rồi một ngày tôi đang ở cơ quan thì em gọi điện báo tôi về ngay có việc gấp. Nghe giọng nói run rẩy của em, tôi cảm thấy có điều gì đó chẳng lành. Phóng như bay về nhà, tôi thấy em đang ngồi co ro trên sofa, gương măt tái nhợt và đôi mắt sưng húp. Em chìa cho tôi xem phiếu khám bệnh, trong đó ghi rõ kết quả siêu âm và xét nghiệm cho thấy em đang có một khối u trong ngực, cần phải phẫu thuật sớm. Tôi bàng hoàng không tin vào mắt mình, chỉ biết ôm chặt lấy em để vỗ về an ủi.

Ca phẫu thuật thành công nhưng để lại trong em một nỗi đau tinh thần quá lớn. Em trở nên lặng lẽ, ít nói, không muốn tiếp xúc với ai. Em xin nghỉ việc ở công ty cũ, nhận việc ở nhà làm online và hạn chế ra đường hết mức có thể. Em không cho tôi đụng vào người, ban đầu thì ngủ quay lưng lại với tôi, sau đó thì em mang hẳn chăn gối sang phòng con ngủ.

Công việc lại cuốn tôi đi, tôi có một vài mối quan hệ ngoài luồng, dù chưa bao giờ đi quá giới hạn nhưng chúng tôi thường nhắn tin nói chuyện tán tỉnh nhau. Có đôi khi tôi quên bẵng mất mình còn một người vợ ở nhà nữa. Tôi biết mình sai nhưng cứ phải nhìn thấy dáng vẻ u ám của em tôi không sao chịu được. Tôi đã nghĩ đến việc ly hôn nhưng lại thôi vì thương con thương vợ.

Tôi quyết định phải hâm nóng lại tình cảm vợ chồng. Mỗi sáng tôi đều dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho vợ, tôi cố lôi em ra công viên hít thở không khí trong lành, tôi tạo cho em nhiều sự bất ngờ nho nhỏ mỗi ngày. Ban đầu em từ chối nhưng dần sau đó em cũng hưởng ứng lại tình cảm của tôi. Em hay cười hơn dù vẫn ít nói và ưa ở một mình như thế.

Đêm đó sau khi xem phim với nhau xong, tôi nhẹ nhàng quay sang ôm em, khẽ vuốt tóc em. Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay tôi lần xuống ngực, em bất ngờ đẩy mạnh tôi ra rồi hét toáng lên. Tôi bị đẩy đến ngã xuống giường nên nổi giận, quát lên với em:

- Cô làm sao thế hả? Dù thế nào tôi vẫn là chồng cô. Ngay cả nhu cầu cơ bản này mà cô cũng không đáp ứng cho tôi được à?

Em ôm mặt khóc chạy đi. Tôi chán nản nằm phịch xuống giường.

Hôm sau tỉnh dậy tôi thấy đau đầu kinh khủng, nghi bị cảm lạnh nên tôi xin nghỉ ở nhà. Đến trưa, em khẽ khàng bưng bát cháo lên cho tôi, em ngồi xuống bên giường nói lời xin lỗi. Vẫn tự ái chuyện đêm qua nên tôi không nói chuyện với em, em thở dài buồn bã.

Sẩm tối em đi tắm, tôi khi đó mới để ý em tắm không bật đèn. Tôi đoán em quên nên ra bật hộ công tắc thì nghe em hét ầm lên

- Anh! Đừng bật, tắt nó đi cho em

- Để tối om nhỡ trơn trượt gì ngã thì sao?

- Em quen rồi không ngã được đâu. Anh tắt đèn đi, em xin anh đấy!

Tôi thấy lạ, bèn vào phòng tắm xem thử. Giờ tôi mới hiểu lý do 3 năm nay vợ tôi đi tắm luôn tắt đèn(ảnh minh họa)

Tôi thắc mắc không ngừng. Chờ em tắm xong mới hỏi cho ra nhẽ. Không ngờ em òa khóc rồi chạy vào phòng đóng kín cửa lại. Tôi thấy lạ, bèn vào phòng tắm xem thử. Nhìn tấm gương còn đang mờ hơi nước, tôi chợt hiểu ra mọi chuyện.

Là vì em không muốn nhìn thấy bộ dạng xấu xí của bản thân, không muốn thấy khuôn ngực dị dạng và vết sẹo dài trên cơ thể mình. Em mặc cảm có lẽ vì sợ tôi thấy được sẽ ghét và xa lánh em. 3 năm nay có lẽ vợ tôi luôn phải tắm trong bóng tối như thế để trốn tránh hiện thực.

Tôi rơi nước mắt, tôi không hề nhận ra điều đó, cứ vô tâm bỏ mặc em vẫy vùng trong sự đau lòng của riêng mình. Tôi vội vàng chạy ra đập cửa cầu xin em cho vào. Tôi ôm chặt lấy em, xin lỗi không ngừng. Em cứ nép trong vòng tay tôi và khóc. Nỗi đau này tôi sẽ san sẻ nó cùng em, tôi sẽ không để em một mình chịu đựng nữa.

Theo Một Thế Giới

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất

Tâm sự - 20 giờ trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.

Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau

Nghỉ hưu sống độc lập, tôi tưởng giảm gánh nặng cho con, ai ngờ vợ chồng suýt bỏ nhau

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng khi bước vào giai đoạn nghỉ hưu, sống độc lập, không phụ thuộc con cái là lựa chọn lý tưởng. Tuy nhiên, thực tế mô hình này không phải lúc nào cũng suôn sẻ.

Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan

Ngỡ ngàng khi bạn trai "hoàn hảo" trên mạng lại là một kẻ kiểm soát cực đoan

Tâm sự - 2 ngày trước

Khi yêu online, anh vô cùng lãng mạn, tâm lý, thế nhưng khi gặp ngoài đời, tôi lại sợ hãi với tính cách thích kiểm soát của bạn trai.

Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng mời 'tình địch' bữa cơm rượu và cái kết

Phát hiện vợ ngoại tình, người chồng mời 'tình địch' bữa cơm rượu và cái kết

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Phát hiện vợ ngoại tình, tôi không làm ầm ĩ, không truy hỏi. Thay vào đó, tôi chọn cách gặp người đàn ông kia. Chính cuộc trò chuyện tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành bước ngoặt cứu vãn cuộc hôn nhân đang bên bờ đổ vỡ.

Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình

Đi qua bão giông, tôi tìm thấy người cha thực sự cho con mình

Tâm sự - 3 ngày trước

Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tin vào đàn ông và tình yêu, thế rồi anh đến giúp tôi hiểu rằng thế nào là người đàn ông tốt thực sự, anh không chỉ làm chồng, mà còn là người cha đầy yêu thương và trách nhiệm của con gái tôi.

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Chỉ một câu nói của mẹ già khiến tôi quyết định nghỉ việc 1 tháng để làm điều này

Tâm sự - 3 ngày trước

Tôi đã từng cuồng công việc, nghĩ rằng chỉ cần kiếm thật nhiều tiền, lo cho cha mẹ cuộc sống đủ đầy là được. Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy cha mẹ mình bước đi không còn vững, mái tóc đã bạc trắng gần hết. Tôi chợt nhận ra, món quà họ cần nhất không phải là những xấp tiền mà là thời gian bên con cháu.

Top