Mặc cảm 'ăn bám' khi theo vợ ra nước ngoài làm… 'phu quân'

| Tâm sự

Là đàn ông, lại đang là trụ cột gia đình nên việc đi theo vợ ra nước ngoài công tác khiến tôi có cảm giác mình sống “ăn bám”.

Vợ tôi là người có chí tiến thủ. Cô ấy phấn đấu, chờ đợi suốt nhiều năm để có suất đi làm đại diện cơ quan thường trú ở nước ngoài. Tôi cũng có công việc kinh doanh ổn định đủ để gia đình có cuộc sống sung túc.

Vợ tôi ra nước ngoài công tác, chúng tôi vui mừng vì con cái sẽ được hưởng môi trường sống, học tập tốt hơn. Nhưng có điều khiến tôi cảm thấy không thoải mái là tôi sẽ phải theo cô ấy ra nước ngoài để đoàn tụ gia đình, trong khi công việc kinh doanh của tôi đang khá thuận lợi.

Mặc cảm ăn bám khi theo vợ ra nước ngoài làm… phu quân - Ảnh 1.

Là đàn ông, lại đang là trụ cột gia đình nên việc đi theo vợ khiến tôi có cảm giác mình sống “ăn bám”. Nhất là trong các cuộc liên hoan bạn bè, dù mọi người trong lúc vui vẻ đùa vui tôi số sướng, được đi theo vợ hưởng chế độ “phu quân”, được vợ “bảo trợ”, nhưng tôi vẫn cảm thấy mặc cảm.

Vợ tôi là người khá ý tứ, cô ấy chắc đoán được suy nghĩ của tôi nên cũng làm công tác tư tưởng cho chồng, nhưng dù thế nào tôi cũng không thoát ra khỏi cảm giác mình sẽ “ăn bám” vợ.

Nhiều lúc tôi cũng muốn bàn với vợ hay tôi sẽ ở lại, nhưng lại thương vợ vì cô ấy đã bận bịu lại phải chăm sóc cả 2 con, nhất là một nhiệm kỳ công tác cũng khá dài. Hơn nữa, nếu không có tôi ở bên, chắc cô ấy cũng không yên tâm vì bấy lâu nay gia đình chúng tôi đã quen có nhau.

Từ nay đến lúc cô ấy đi làm nhiệm vụ chỉ còn vài tháng nữa, mà tôi thì chưa biết mình nên quyết định như thế nào. Ở lại cũng thì thương vợ, mà đi cùng vợ thì thực sự tôi không hề thấy thoải mái

Theo PV (VOV)

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.