Mâm cơm chỉ có 1 món rau, 1 món mặn, chị dâu đi chợ hết 100.000 đồng/ngày
Lần nào gọi điện lên thành phố cho con gái, mẹ tôi cũng phàn nàn về chị dâu ở nhà tiêu hoang.
Ảnh minh hoạ
Bố mẹ chỉ sinh được 2 anh em tôi. Anh trai tôi đã ra trường và đang làm việc trong 1 cơ quan Nhà nước ở gần nhà. Tôi đang học đại học năm 3 nên vẫn ở trọ trên Hà Nội. Hai năm trước, bố tôi cũng vào TP.HCM trông công trình cho chú nên ở quê chỉ có mẹ và anh trai tôi.
26 tuổi, anh trai tôi lập gia đình và sống chung với mẹ. Chị dâu là công nhân nhà máy may, đi làm cách nhà 6km. Chị dâu không đẹp nhưng hiền lành, tâm lý, hay nói hay cười. Điều tôi chê nhất là nhà chị nghèo quá. Ngày chị lấy chồng, họ chẳng cho được đồng tiền nào, chỉ cho đúng chiếc xe máy cà tàng để chị đi làm.
Vì ở chung nên mỗi tháng chị dâu và anh trai đi làm được bao nhiêu tiền đều đưa mẹ tôi cầm. Song lương Nhà nước của anh chẳng được bao nhiêu, chưa được 5 triệu đồng/tháng, còn lương của chị được tầm 8 triệu đồng. Tiền này mẹ tôi sẽ lo ăn uống sinh hoạt cho cả gia đình.
Ảnh minh hoạ
Nhà tôi có thói quen ăn sáng tại nhà nên sáng nào chị dâu cũng dậy nấu bún, miến, phở hay cơm rang, nấu xôi cho cả nhà ăn. Ăn xong anh chị mới đi làm. Trưa đến anh về nhà ăn cơm cùng mẹ còn chị dâu ăn tại công ty. Chiều về chị lại chuẩn bị nấu bữa tối để 3 người cùng ăn.
Cá nhân tôi thấy mẹ đưa tiền như vậy cho chị dâu là quá thoải mái để chi tiêu. Bởi thời còn chưa lên đại học, ở nhà có 3 người mà mẹ cũng chỉ chi tiêu trong chừng đó, có hôm còn ít hơn. Nhiều hôm cầm tiền đi chợ mẹ đưa mà tôi vẫn còn để dư ra được 20-30 nghìn đồng.
Nhưng chị dâu tôi thì không vậy. Dù mẹ chồng đã cố định khoản tiền ăn hàng ngày nhưng không tháng nào chị không kêu là hết sạch tiền. Thậm chí có tháng chị còn bảo thẳng: “Tháng này mẹ phải đưa cho con thêm mấy trăm ngàn nữa nhé, con mua nước mắm, mì chính, bột nêm hết sạch tiền rồi”.
“Sao con tiêu tốn thế, đi chợ cầm 100.000 đồng/ngày mà không để ra được đồng nào, còn tiêu âm nữa”.
“Gì mà dư được chứ, ngày nào hết sạch ngày đó, con toàn phải tự bù tiền làm thêm giờ của mình vào nữa mới đủ đó ạ”.
Nghe đến đó, mẹ tôi bực quá mắng chị dâu 1 trận. Bà bảo sáng thì ăn bún miến phở nấu tại nhà chẳng đáng bao nhiêu. Trưa và tối có mỗi 2 món trong mâm cơm là rau và 1 món mặn, thi thoảng thêm món xào nữa. Trong khi nhà chỉ có 3 người ăn, mâm cơm đơn giản thế có phải mâm cao cỗ đầy đâu mà tiêu tốn.
Bị mẹ nói lại như vậy, chị dâu mới chịu im không cãi nữa. Sau khi mắng con dâu, bà bực quá gọi cho con gái kể lể luôn. Càng nghĩ tôi càng thấy chị dâu có vấn đề. Liệu có phải chị dâu đi chợ thừa tiền nhưng giấu để tiêu riêng hay lén mang về cho nhà ngoại không. Chẳng lẽ tôi lại xui mẹ lục tủ đồ phòng của chị xem có giấu tiền không.
Thật sự tôi không thể nào hiểu được, mua bán ở quê rẻ hơn thành phố mà hết 100.000 đồng tiền ăn mỗi ngày. Các bà nội trợ ở quê có thể lên tiếng và chia sẻ cho tôi cùng biết với, giờ đi chợ 1 ngày ở quê cho 3 người ăn hết khoảng bao tiền để tôi chìa bằng chứng cho chị dâu xem.
Độc giả Phương Hằng
Diện váy áo xinh đẹp đến nhà bạn trai không ngờ anh ta ngủ quên không mở cửa, cô gái tức giận làm điều khủng khiếp
'Kẻ thứ 3' quần áo xộc xệch chạy như bay bỏ trốn khi bị vợ người tình bắt quả tang
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Chia đất cho con trai, con gái mang luật ra dọa: Tuổi già của tôi không còn một ngày bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều đêm liền tôi ngồi khóc một mình. Tôi không hiểu vì sao gia đình đang yên ấm lại thành ra thế này.
Mang 12 tỷ đồng về quê sống chậm, 3 năm sau vợ chồng phải quay lại thành phố làm thuê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Rút toàn bộ tiền tiết kiệm để về quê nghỉ hưu sớm ở tuổi 45, người phụ nữ không ngờ chỉ sau 3 năm, vợ chồng chị buộc phải trở lại thành phố mưu sinh.
Sau 2 năm sống cùng con dâu: Tôi nhận ra một điều mà trước đây ít khi nghĩ tới
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong suy nghĩ của nhiều người, mâu thuẫn mẹ chồng - nàng dâu thường bắt đầu từ những cuộc cãi vã, những lời nói khó nghe hay những xung đột gay gắt. Nhưng thực tế không phải lúc nào cũng như vậy.
Gần 60 tuổi, tôi kiệt sức vì trách nhiệm anh cả nhưng vẫn bị các em chê trách
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Làm anh cả cả đời, đến tuổi gần 60, áp lực, sự mệt mỏi và cảm giác hy sinh một chiều khiến tôi quyết định từ chối tiếp tục đón các em về nhà đoàn viên mỗi năm.
Nghỉ hưu, tôi quyết làm 4 việc bị con cháu kêu là 'vô tình'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm sống vì gia đình, tôi nhận ra muốn có một tuổi nghỉ hưu an yên, đôi khi phải học cách nghĩ cho chính mình nhiều hơn một chút.
Anh em ruột không nhìn mặt nhau sau khi giá đất tăng gấp chục lần
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là giá trị của mảnh đất đã tăng lên bao nhiêu. Mà là chỉ vì mảnh đất ấy, ba anh em tôi đã không thể ngồi lại với nhau như hồi bố mẹ còn sống.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sựGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.