Mất việc nghỉ ở nhà một tháng đã bị chồng coi là ăn bám, còn dọa đưa người khác về thay thế vợ
GiadinhNet - Tôi không thể ngờ rằng, chồng tôi lại nỡ đối xử tệ bạc với tôi như thế.
Tôi kết hôn được 8 năm, khoảng thời gian này với tôi tương đối ổn vì gia đình nhỏ của tôi luôn có sự bình yên. Hiện tại, hai con của tôi đứa lớn đang học lớp 2 còn đứa bé tròn 5 tuổi. Hai bé nhà tôi khỏe mạnh và rất ngoan, nghe lời bố mẹ. Chồng tôi là người kín tiếng, chăm chỉ trong làm ăn và quan tâm đến gia đình.
Tôi thuộc mẫu người phụ nữ vì gia đình, công việc của tôi đi làm dù lương cao, song với tôi điều đó không quan trọng bằng việc có thật nhiều thời gian cho gia đình. Mấy năm nay, thu nhập của tôi đủ để chi tiêu trong gia đình, chồng tôi có tháng đưa, có tháng không đưa tiền cho vợ.
Tuy nhiên, từ đầu năm đến nay, công ty của tôi gặp nhiều khó khăn nên thu nhập giảm đáng kể. Đã vậy, chồng tôi lại không mấy quan tâm đến điều đó, anh ấy vẫn đưa ít tiền cho tôi. Hàng tháng tôi phải chi tiêu tằn tiện mới đủ, mỗi lần kêu chồng phụ giúp tiền sinh hoạt phí, anh ấy còn tỏ thái độ khó chịu: "Có nhiều đưa nhiều, có ít đưa ít cứ thế mà tiêu suốt ngày đòi hỏi tiền nong".
Chưa đến mức độ phải đi vay mượn, song tôi thấy mình không khác gì lao động chính trong nhà, còn chồng thì tùy hứng mà đưa tiền đỡ đần vợ con. Cho đến khi công ty tôi thông báo tạm ngừng hoạt động suốt một tháng qua, mọi khó khăn với tôi càng chồng chất. Cũng khoảng thời gian nghỉ ở nhà, nôi nếm trải nỗi cay đắng khi phải sống dựa vào chồng.

Ảnh minh họa
Tôi còn một ít tiền dành dụm được từ trước, cộng với cộng tác bán hàng online nên lo được tiền học của 2 con. Còn tiền ăn, tiền điện nước, các khoản khác trong nhà vẫn phải nhờ chồng hỗ trợ. Buồn một nỗi, yêu cầu đóng khoản gì là chồng tôi bực bội đòi hỏi chi tiết từng khoản chi, điện nước phải có hóa đơn mới đóng…
Có hôm cần tiền để gửi đám cưới người thân, xin chồng mà anh ấy quát vào mặt tôi: "Đã ở nhà không làm ra tiền rồi còn sỹ diện đi đám này đám kia. Hồi trước họ đi cưới mình có đáng bao nhiêu đâu, mà giờ mừng lại lắm thế?". Tôi cũng cảm thấy muối mặt, không muốn xin chồng tiền nữa, đành nhờ người khác gửi phong bì hộ, khi có tiền gửi họ sau.
Cậy mình làm ra tiền, chồng tôi liên tục ra oai với vợ con. Tôi nấu ăn gì cũng không vừa lòng, còn chất vấn vợ: "Hôm trước đưa cho mớ tiền rồi, mà cô cho tôi ăn uống đạm bạc thế này à? Cái cần tiết kiệm thì không làm, cái ăn uống quan trọng thì lại xuề xòa. Định găm tiền để ăn diện, chơi bời chứ gì".
Thấy đồ chơi của con bừa bãi dưới sàn, chồng tôi thấy thế liền nổi cáu đá tung mấy món đồ của con, buông lời trách móc tôi: "Vợ với cả con, có mỗi cái nhà mà không biết đường quét dọn cho sạch sẽ. Cô không muốn làm chứ gì? Tôi chỉ cần ới một câu là có đứa khác nó đến hầu hạ tôi thay cô ngay".
Chồng tôi hơi chút là chê bai tôi, còn so sánh tôi với người phụ nữ nào đó… Và rồi tôi đã hiểu vì sao chồng tôi lại thay đổi tính nết, nhiếc móc vợ con thậm tệ như vậy là do anh ta có người phụ nữ bên ngoài. Chồng tôi keo kiệt với vợ con, nhưng lại hào phóng với bồ. Anh ta cưng chiều ả bồ của mình và coi tôi như kẻ ăn bám trong nhà.
Tôi cũng chẳng muốn níu kéo cuộc hôn nhân này kéo dài thêm nữa. Nhưng nghĩ đến con, tôi lại không nỡ làm thế. Bây giờ tôi đang rất bối rối, tôi nên làm gì vào lúc này? Có nên ly hôn chồng không? Hãy cho tôi lời khuyên!
(Ngocanh@...)
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 7 giờ trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 17 giờ trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 1 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 1 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 2 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tết này, tôi cho con trai 13 tuổi tự giữ tiền lì xì
Tâm sự - 3 ngày trướcMỗi cái Tết, con tôi được mừng tuổi gần 5 triệu đồng và bị mẹ thu phần lớn; Tết này con trai 13 tuổi, tôi quyết định cho con giữ toàn bộ để học cách quản lý tiền.
Tiệc cuối năm toàn bị sếp ép rượu, sao không thể thay bằng trà sữa?
Tâm sự - 3 ngày trướcCớ gì tiệc cuối năm cứ phải ép nhau uống rượu, vừa tốn kém vừa hại sức khỏe, sao không thể là trà sữa khi gen Z đang dần trở thành lực lượng lao động chủ lực?
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.



