Mẹ bỏ đi từ khi tôi học lớp 5, nhiều năm sau trở lại để bắt con gái báo hiếu, không được như ý liền thẳng tay ném ghế vào đầu tôi
Không phải mẹ nào cũng yêu con và cũng không phải đứa trẻ nào cũng được mẹ yêu thương.
Mỗi đứa trẻ sinh ra đều mong muốn được sống trong tình yêu thương của gia đình, thế nhưng không phải lúc nào may mắn cũng xuất hiện với tất cả mọi người. Không phải mẹ nào cũng yêu con và cũng không phải đứa trẻ nào cũng được mẹ yêu thương. Cuộc đời tôi lại trải qua những cung bậc cảm xúc trái ngược, nơi mà tình mẫu tử thiêng liêng nhất cũng trở nên xa vời. Chuyện con yêu con ghét trong nhà chẳng phải chuyện xa lạ gì nhưng tôi đọc và được nghe nhiều chuyện rồi, cùng lắm thì chỉ là đứa trẻ này được yêu thương chiều chuộng hơn đứa trẻ khác mà thôi, dù gì cũng là đứa con bố mẹ dứt ruột sinh ra, làm sao có thể không yêu thương cho được.
Thế nhưng mẹ tôi lại là trường hợp lạ kỳ nhất trên đời mà tôi được biết. Mẹ tôi nghiệt ngã với tôi - đứa con đầu lòng chính bà sinh ra.
Mẹ từng nói thẳng với tôi là mẹ ghét con gái, vì tôi là con gái nên mẹ không yêu thương nổi là điều bà không kiểm soát được, yêu ghét là cảm xúc của con người và mẹ tôi thấy ghét tôi đơn giản vì bà có cảm xúc ấy mà thôi, chẳng vì lý do nào khác.
Năm tôi học lớp 5, khoảnh khắc mẹ bế em trai theo và bỏ đi như cắt đứt mọi liên kết với tôi, đã khắc sâu vào tâm trí tôi như một vết thương không bao giờ lành. Tôi ở lại với ông bà nội - những người già yếu nhưng lại phải gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng tôi. Bố tôi tuy vẫn chu cấp cho tôi hàng tháng nhưng sau này ông cũng có gia đình riêng, tôi chính thức trở thành đứa trẻ dư thừa trên đời.
Khi tôi bắt đầu bước vào tuổi trưởng thành, tôi đã từng tưởng mình sẽ bắt đầu được viết lên những trang sách mới với những giấc mơ và hoài bão của riêng mình. Nhưng khi tôi cầm tờ giấy báo thi đại học trên tay, mẹ tôi lại bất ngờ xuất hiện sau nhiều năm bặt vô âm tín.
Những tưởng mẹ về ít nhất tôi được an ủi phần nào sau những năm tháng sống trơ vơ 1 mình. Nhưng không, lần này không phải để động viên, mà là để ngăn cản tôi. Em trai tôi mắc ung thư máu, bà muốn tôi bỏ thi đại học, lên Hà Nội để ở viện chăm sóc em. Mẹ tôi yêu cầu tôi chứ không phải là nhờ vả, thái độ của bà lạnh lùng và như thể nghĩa vụ của tôi là phải lên chăm sóc em, nếu tôi không làm thì tôi như 1 kẻ có tội.
Ông bà nội nhất quyết không đồng ý, bà nội tôi quyết liệt đến mức gọi cả cán bộ thôn xuống để đuổi con dâu cũ đi. Nếu không có ông bà đùm bọc, che chở thì chắc giờ này tôi là 1 đứa con gái thất học rồi.
Tốt nghiệp ra trường, tôi đã cố gắng không để những đau khổ của tuổi thơ ám ảnh mình. Tôi xin được 1 công việc khá ổn định và cố gắng xây dựng cuộc sống của riêng mình. Khoảng thời gian này em trai tôi mất và mẹ tôi tiếp tục tái hôn với người chồng thứ ba.
Tôi đã quên đi rằng trên đời này mình còn 1 người mẹ, chỉ muốn yên ổn sống tốt cho chính mình nhưng lúc này, một lần nữa mệ tôi lại xuất hiện. Lần này, bà muốn tôi từ bỏ công việc để về quê giúp bà bán hàng. Đây là cửa hàng kinh doanh của gia đình chồng mẹ, ở đó toàn những người xa lạ với tôi, hơn nữa tôi đang có công việc và cuộc sống ổn định, tại sao tôi lại phải từ bỏ để về quê phục vụ những người xa lạ?
Tôi không đồng ý và thẳng từng từ chối, ngay lập tức mẹ chửi mắng tôi bằng những ngôn từ chợ búa, tục tĩu nhất. Miệng chửi, tay và vơ ngay cái ghế nhựa ném thẳng vào đầu tôi. Đầu tôi bị thương, máu chảy thấm cả vào áo nhưng mẹ mặt lạnh tanh như không có gì, thậm chí còn mắng nhiếc, trách móc.
Tất cả những đau đớn - về cả tinh thần và thể xác - đã đẩy tôi đến quyết định cắt đứt mọi quan hệ với mẹ. Dù sao, tôi cũng chỉ là một mảnh ghép lạc lõng, một đứa trẻ không bao giờ cảm nhận được tình thương từ người mẹ của mình. Tôi biết, để bảo vệ mình và tìm kiếm hạnh phúc, đôi khi tôi phải học cách từ bỏ những thứ tưởng chừng như quan trọng nhất.
Sau đó, tôi tự túm lấy 1 cái khăn rồi bưng vết thương tự mình đến viện. Vết thương sâu và dài trên trán khiến tôi phải khâu 12 mũi. Vết sẹo ấy đến giờ vẫn còn rất rõ nét như thể nhắc nhở tôi phải yêu thương bản thân mình hơn. Vài năm sau đó cũng có thêm 1 số lần mẹ tìm đến tôi, vẫn thái độ như cũ chỉ khác là lúc này với tôi chẳng còn chút tình nghĩa nào động lại để nín nhịn nữa.
Hiện tại, tôi và mẹ là 2 người xa lạ, tôi lấy chồng cũng không hề có mặt mẹ. Có 1 lần mẹ bị tai nạn gãy ống đồng phải nằm viện gần 1 tháng, chồng mới của bà gọi điện nhờ tôi vào chăm sóc, tôi thậm chí còn không buồn lên tiếng từ chối, chỉ âm thầm tắt máy và chặn số mà thôi...
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.