Mẹ chồng dạy con tôi lấy đồ người khác, chửi bậy

| Tâm sự

Bà khuyến khích con tôi cứ nghịch, chơi đồ mà cháu thích dù không phải của cháu, hay chửi bậy khiến cháu học theo.

Bà khuyến khích con tôi cứ nghịch, chơi đồ mà cháu thích dù không phải của cháu, hay chửi bậy khiến cháu học theo.

Tôi là giáo viên cấp 2, đã kết hôn được 2 năm rưỡi, có 1 con trai và đang sống cùng gia đình chồng. Khi có con, tôi muốn dạy cháu theo cách khoa học, nhưng mọi công sức của tôi đều "đổ sông đổ bể" vì mẹ chồng. Tôi dạy cháu không được tùy tiện lấy đồ của người khác, chỉ được chơi đồ chơi của mình. Thế nhưng, một lần cháu nhìn thấy son, mỹ phẩm của cô ruột, cháu liền vơ lấy. Tuy nhiên, lúc đó mẹ chồng cũng ở cùng chúng tôi, bà nói rằng: "Cháu thích thì cứ lấy, chỉ là mấy thỏi son của cô, nghịch thoải mái" và đưa son cho cháu cầm. Tôi thấy như vậy là không nên vì em chồng đang đi vắng và đó là đồ riêng tư của em.

Tôi đã trao đổi với mẹ chồng nhưng bà không tiếp thu, nói tôi hỗn vì dám dạy khôn bà. Sau lần đó, những lúc tôi đi vắng, nhà có mẹ chồng và con thì bà lại tiếp tục khuyến khích con nghịch, lấy đồ của người lớn. Không chỉ mâu thuẫn về chuyện này, mẹ chồng cũng là người hay nói tục, chửi bậy. Vì thế, con tôi cũng học được không ít từ bậy mà bà hay nói.

Tôi đem cách ly, giảm thời gian con chơi với bà thì mẹ chồng hằn học, bảo tôi là "ly gián, phá hoại tình cảm gia đình". Tôi quá mệt mỏi với mẹ chồng nhưng chưa có đủ kinh tế nên vợ chồng tôi vẫn phải chịu cảnh ở chung. Tôi nên làm gì đây?

Theo Kim Ngân/Ngôi sao

Ý kiến của bạn
Tags:
Cả đời nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Cả đời nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.