Mẹ đẻ "bóng gió" cấm con gái về nhà ngoại ăn Tết
Lại một cái Tết nữa sắp đến. Nhìn mấy chị em đồng nghiệp tíu tít khoe năm nay được về ngoại ăn Tết hay nghe các chị phàn nàn lại phải về nội mà tôi thấy lòng mình dửng dưng. Dửng dưng bởi đáp án đã có sẵn, không bao giờ thay đổi.
Lấy chồng được 5 năm cũng là 5 năm tôi chưa một lần được cùng bố mẹ đẻ quây quần bên mâm cơm ngày Tết. Lý do chắc cũng như nhiều phụ nữ khác, lấy chồng rồi sinh con rồi con nhỏ, muốn về cũng chẳng được. Đến khi con lớn có thể đi xa thì lại bị chụp ngay cái mũ “xuất giá tòng phu”. Nhưng có lẽ, khác với nhiều người, tôi lại còn được (hay là bị?) mẹ đẻ khuyên về nhà chồng ăn Tết.
Lấy chồng ngay trước Tết, năm đầu tiên xa nhà, đêm giao thừa tôi khóc như mưa. Chồng hết dỗ dành lại nịnh nọt cũng không ăn thua bèn bốc máy lên gọi cho mẹ vợ, hy vọng bà dỗ được tôi. Vừa nghe tiếng mẹ, tôi lại òa lên khóc nức nở như trẻ con. Đầu dây bên kia, mẹ cũng thút thít, rồi bảo: “Thôi con ạ, mình là phận đàn bà 12 bến nước. Lấy chồng rồi thì phải theo chồng chứ làm sao được hả con. Thôi ngoan nào, rồi qua Tết về chơi với mẹ”. Nghĩ đấy chỉ là cách mẹ an ủi để mình đừng khóc, sáng mồng 2 Tết, tôi nằng nặc đòi chồng cho về ngoại. Chiều vợ, mà cũng là năm đầu tiên làm rể, chồng tôi mượn xe đưa vợ về quê.

Gần trưa bố tôi đi chúc Tết về, cũng ngạc nhiên không kém. Ăn cơm trưa xong, ông bà giục vợ chồng tôi đi nghỉ. (Ảnh minh họa)
Hai vợ chồng vừa về đến cổng, tôi chạy như bay vào nhà, ôm chầm lấy mẹ. Ngạc nhiên nhìn vợ chồng tôi, bà đẩy nhẹ tôi ra rồi bảo: “Sao chúng mày lại về đây? Chêt chết, Tết nhất lại đưa nhau về ngoại thế này rồi ông bà bên đó lại nghĩ bố mẹ không biết dạy con. Chết thật!” Tôi sững sờ, hóa ra những gì mẹ nói là suy nghĩ của mẹ chứ không phải chỉ để an ủi tôi. Rồi như nhận ra mình hơi bị hớ, mẹ kéo vợ chồng tôi vào bàn, rồi đi chuẩn bị cơm nước, tôi xuống bếp phụ mẹ thì bị mẹ đuổi lên nhà: “Thôi con lên với chồng con đi. Bố mày một chốc nữa mới về, để nó ngồi một mình lóng ngóng không biết làm gì.” Chồng tôi, chẳng biết là do chưa quen, hay do thái độ khách khí của mẹ tôi mà đúng là ngồi như phỗng ở bàn nước, chẳng biết làm gì. Tự nhiên vô cớ, tôi lại quay sang giận luôn cả chồng.
Gần trưa bố tôi đi chúc Tết về, cũng ngạc nhiên không kém. Ăn cơm trưa xong, ông bà giục vợ chồng tôi đi nghỉ. Tôi lại chạy sang phòng mẹ, xin ngủ với mẹ. Kéo tôi vào lòng, mẹ thút thít: “Phận đàn bà con gái phải lo cho nhà chồng con ạ. Mẹ ở với bố con 30 năm nay rồi, nhà bà ngoại ngay bên kia sông chứ có xa xôi gì, đi xe máy 10 phút là đến nơi nhưng có năm nào mẹ dám về bên đó lâu trong mấy ngày Tết đâu con. Chỉ tạt qua chúc Tết ông bà ngày mồng 2 rồi lại tất tả về nhà. Mẹ nhớ, mẹ thương con lắm chứ. Nhưng cái phận đàn bà mình nó vậy rồi biết làm sao. Tết nhất con cứ đòi về đây thế này, nhỡ ông bà thông gia lại bảo là mẹ không biết dạy con thì sao. Nhà mình cách Hà Nội có gần trăm cây số, cuối tuần, bắt chuyến xe khách là về đến nhà. Mày về với mẹ lúc nào chả được, ở cả tháng cũng được. Nhưng Tết thì phải về bên đó con ạ. Bao đời nay vẫn vậy, truyền thống nó là vậy rồi. Mẹ thương mẹ nhớ con, con cũng thương cũng nhớ bố mẹ, mẹ biết. Cố gắng con ạ!”
Hụt hẫng vì cảm giác không được chào đón, thất vọng vì suy nghĩ cổ hủ của mẹ, cảm thấy bơ vơ như không có chốn đi về, tôi lại òa lên khóc. Lần này thì chồng tôi lại phải đứng ra dỗ dành. Rồi lấy cớ về sớm trả xe, chồng tôi xin phép đưa vợ về lại quê nội.
Từ đó, cứ hễ gần đến Tết, mẹ tôi lại gọi điện nói bóng gió chuyện về quê chồng ăn Tết, bố mẹ vẫn ổn, rồi ra Tết cho các cháu về chơi với ông bà.
Tôi chẳng buồn tranh cãi với mẹ nhưng không khỏi cảm thương cho những người phụ nữ như mẹ tôi. Họ thậm chí còn chẳng dám có cái ý nghĩ sẽ về với bố mẹ mình mấy ngày Tết dù trong lòng vẫn không thôi thương nhớ.
Theo Thủy (Dân Việt)
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.