Mẹ nghìn lần xin lỗi vì 'vứt bỏ' con
Bố con nói, nếu không về nhà lấy người ông bà nội đã chọn thì bà nội con sẽ chết.
Dạo này mẹ con không còn xinh xắn như lúc có con nữa. Mẹ mất ngủ triền miên, đêm nào mẹ cũng trằn trọc không ngủ được, đêm nào cũng nước mắt đẫm gối, lúc nào mẹ cũng nhớ tới con. Nhìn người ta mẹ con bên nhau mà mẹ không cầm nổi lòng mình. Mẹ không thương cho mẹ mà chỉ thương con bé bỏng của mẹ thôi. Chỉ vì nông nổi mà mẹ đã từ bỏ đứa con của mình, chấm dứt đi cuộc sống của một sinh linh bé nhỏ.
Ngày đó, giá mà mẹ cương quyết chia tay ba con sớm hơn, giá mà mẹ không vì sợ ba con phải khó xử với ông bà nội, giá mà không vì sự ích kỷ của người lớn, của ông bà nội con thì có lẽ mẹ sẽ không mất con rồi. Ông bà nội con không chấp nhận mẹ, mẹ cũng không biết vì lý do gì. Mẹ chỉ nghe ba con nói, nếu không chịu về quê cưới người mà ông bà nội con đã chọn thì bà con sẽ chết. Vậy là mẹ đành ra đi, để ba con làm tròn chữ hiếu.
Mẹ cũng không biết sự thật có như ba con nói không. Mà mới đây mẹ tình cờ phát hiện ra ba con chẳng về quê gì cả. Vậy là mẹ cũng hiểu được một phần cái lý do mà ba con nói là do ông ba nội. Vậy mà ba con từng khóc với mẹ đó, nước mắt đàn ông mà cũng dễ quá con nhỉ. Cũng vì những giọt nước mắt ấy mà mẹ không đành lòng chia tay ba con sớm hơn, cũng vì những giọt nước mắt ấy mà mẹ đành lòng xa con.
Mẹ cũng không dám trách ai, chỉ trách bản thân mẹ ngu dại, không đủ bản lĩnh để giữ con lại. Mẹ không hối hận vì đã yêu ba con, mà mẹ hối hận vì người không đáng như ba con mà mẹ đã bỏ đi giọt máu của mình, để giờ đây mẹ từng ngày, từng giờ nhớ con, ân hận thì đã quá muộn màng. Mẹ chẳng dám mong con tha thứ, chỉ xin con hãy nghe mẹ nói một lời: "Mẹ xin lỗi con, ngàn lần xin lỗi".