Mép sông giữa phồn hoa và “bồng bềnh Tết”
GiadinhNet - Lần theo những bậc thang cũ mòn theo năm tháng giữa thân cầu Long Biên, chúng tôi xuống rẻo đất tròng trành giữa lòng sông Hồng nước đỏ ngầu cuộn chảy quanh năm. Người Hà Nội gọi nơi đây là “bãi Giữa”, nơi có con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo dẫn qua bạt ngàn hoa màu, bãi chuối choán hết tầm mắt. Lẩn khuất trong đó là những túp lều, nhà phao, nơi trú ngụ của gần 100 con người tứ xứ.
23 tháng Chạp bồng bềnh giữa sông
Chúng tôi vào nhà bà Nguyễn Thị Hồng, Trưởng xóm Phao (bãi Giữa, phường Ngọc Thụy, quận Long Biên). Cũng như mọi nhà, bà Hồng làm lễ cúng ngày 23 tháng Chạp. Kéo chiếc thùng nhỏ từ dưới giường, mở ra lấy chiếc áo sơ mi được cho là đẹp nhất của mình có thêu những bông hoa màu xanh nền trắng, quàng khăn voan vào cổ một cách tỷ mỉ điệu đà, kẻ lông mày, đánh mắt, son thắm lại đôi môi vốn thường ngày nứt nẻ vì giá lạnh, bà bảo tôi: “Tết mà, diện một tý. Cả năm quăng quật không để ý đến ăn mặc, hè áo phông, đông áo phao, hôi hám cũ kỹ lắm rồi”. Bà Hồng nghiêm cẩn tiến đến trước ban thờ được bố trí ở gian giữa mái tranh của mình. Hôm nay, ngoài việc tiễn ông Táo về trời còn thêm lễ cúng thủy thần Hà Bá của những người xóm Phao của bà. Căn nhà Trưởng xóm Phao lụp xụp tồi tàn, trống huếch, trống hoác, vật dụng duy chỉ khu ban thờ là trang nghiêm. Bà Hồng bảo: “Cuộc sống của mình sơ sài một chút do điều kiện nhưng thờ tự thì phải nghiêm túc”.
Ngày 23 tháng Chạp ở rẻo đất giữa sông Hồng, dân ngụ cư tuy nghèo nhưng cũng soạn lễ cúng đầy đủ như bao gia đình trên khắp nước Việt. Điểm khác chăng là mâm lễ đơn sơ hơn dù ở ngay giữa lòng đô thị. Bà Hồng tiết lộ, đói khổ đến mấy thì túp lều nào cũng có ban thờ, những ngày giáp Tết cổ truyền nhà nào cũng khói hương phảng phất. Tuy nhiên, điều lạ ở đây là trên ban thờ của mình, ít người có được may mắn thờ bố mẹ ông bà. “Nhiều trường hợp về quê chưa kịp xin chân nhang bố mẹ ra đây thờ, mới thấy ló dạng đầu ngõ đã bị xua đuổi. Có những nhà ở ghép thành ra “năm cha bảy mẹ” nên cũng không tiện thờ người thân của mình...”.
Mái tranh của bà Hồng tuy lụp xụp nhưng được coi là “khang trang” hơn 25 chỗ tạm được gọi là nhà của những công dân xóm Phao. Khuôn viên nhà bà được xây dựng hao hao giống ngôi nhà của đồng bào người Mông miền núi phía Bắc. Bờ bao được dựng bằng những hàng que đót thẳng tắp, mặt nhà hướng ra sông Hồng lộng gió. Những ngày cuối năm, chúng được quét dọn khá sạch sẽ, tươm tất, mặc cho mưa dầm gió bấc ngoài sông thốc vào từng đợt, từng đợt buốt giá.
Đêm 30 Tết cũng như… mọi đêm thôi!
Bà Thủy gom củi về nhà dùng để đun, sưởi ấm qua mùa đông
Khi tôi tỏ ý muốn nghe kể về Tết nơi đây, bà Hồng trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tết ư! Đêm 30 cũng như mọi đêm khác vậy thôi, cả xóm tối đen như mực. Nhà nhà tắt điện, người người đi ngủ, có chăng ai đó mất ngủ thì ra mép sông nhìn về thành phố nơi thường có bắn pháo hoa. Khi pháo hoa nổ bung trên bầu trời, người dân xóm Phao biết rằng… đã sang năm mới”.
“Chẳng ai háo hức thức đến Giao thừa đâu! Nhất là đối với những người có tuổi như tôi trở lên. Thời khắc năm mới những Tết gần đây không hiểu sao càng khiến tôi nghĩ đến cội nguồn nhiều hơn. Giờ này, người ta sum họp có vợ, có chồng, có con cái, ba bề bốn bên mà mình vẫn cứ… một mình. Cứ Tết sau thì nỗi buồn ấy càng mãnh liệt hơn, da diết hơn Tết trước”, bà Hồng tâm sự. Chuẩn bị đón cái Tết thứ 24 ngoài bãi sông, bà Hồng nói như vừa thoáng qua. Thời gian như cơn gió kể từ một ngày năm 1994 sau khi hôn nhân gia đình đổ vỡ, cuộc sống bế tắc, cô gái trẻ Nguyễn Thị Hồng tìm ra trụ cầu Long Biên ngủ. Rồi cô tìm đến bãi Giữa và kiên trì chống chọi với sự xua đuổi cho đến khi cũng có được túp lều trú chân.
Vợ chồng ông Thành bà Thủy già nhất xóm Phao
Ở xóm Phao, không ai lạ vợ chồng ông Thành - bà Thủy. Mùa xuân này, họ đã 48 năm cùng nhau trải qua cuộc sống không nhà, không mảnh đất cắm dùi. Tuổi xế chiều, ông bà mới có được một “mái nhà” che mưa, che nắng. “Nhà” ông bà làm bằng 24 chiếc thùng phuy và những mảnh gỗ ghép vào với nhau được neo đậu bên bờ bãi. Tết, năm mới đối với ông bà không nhiều ý nghĩa, có chăng nó thuận lợi dần hơn đối với công việc nhặt rác của ông khi đông giá chuyển dần xuân sang ấm áp.
Tết nhất gần kề, bảo: “Phú quý mới sinh lễ nghĩa. Miếng ăn lo chưa xong nghĩ đến Tết làm gì? Cứ vui đi dù đời vẫn còn vất vả lắm”. Nói là nói thế thôi, chiều 23 tháng Chạp này, bà Thủy cũng mua đâu mấy con cá vàng nhỏ về thả xuống sông theo truyền thống người Việt để “tiễn ông Táo về trời”. Họ vẫn thả vào đó một niềm tin, một mong muốn vào ngày mai tươi sáng hơn!
Ở một xóm chài khác nhưng cùng chung dòng sông Hồng, con thuyền nan nhỏ của bà Phan Thị Sen là mái ấm đơn độc chìm nổi theo sóng nước. Bà Sen người nhỏ thó, đôi chân teo tóp và quặt lại phía sau như càng cua. Để tồn tại, mọi việc bà đều phải nhờ đôi tay. Bà Sen bảo, từ đời cố ông nội đã sống cuộc đời lênh đênh trên thuyền. Từ lúc sinh ra chân bà Sen đã co quắp như càng cua, chỏng ngược lên trời. Cuộc đời bà Sen vừa bước qua ngưỡng nửa thế kỷ. Chừng đấy thời gian, con người tàn tật cô độc này bập bềnh theo sóng nước sông Hồng như tổ chim trôi dạt. Từ khi sinh ra lớn lên cho đến khi mái đầu đã điểm bạc, bà Sen nhớ rằng chỉ được lên bờ đôi ba lần. Đó là những lần đi khám bệnh. Bà Sen tâm sự: “Từ khi xuất ngũ, bố tôi về với sông nước, chỉ lên bờ đôi lần. Một lần đứng trong hàng ngũ cựu chiến binh của địa phương đi đón danh hiệu anh hùng cho quê hương năm 2001. Lần cuối, ông lên bờ để về cõi vĩnh hằng. Chị gái tôi cũng vậy, cả cuộc đời tật nguyền như tôi, sống lênh đênh, lần cuối lên bờ cũng về cõi vĩnh hằng. Có lẽ… tôi cũng vậy thôi!”. Với bà, niềm vui đón Tết, năm mới như là chuyện của người ta không liên quan đến mình.
Niềm khát khao từ vùng đất tạm
Bà Hồng lẩm bẩm như nói với chính mình: “Dù có thế nào đi nữa thì cũng chỉ là đất tạm. Ai rồi cũng mong được trở về quê cha đất tổ. Tuy nhiên, bà con ở đây có quê để gọi mà không có quê để về”. Trong câu chuyện với chúng tôi, bà Hồng thỉnh thoảng lại nhắc lại câu nói trên, những ngày cùng tháng tận, trong phố - nơi chỉ cách bãi Giữa một mép sông - đèn hoa rực rỡ chuẩn bị đón mùa xuân mới lại về nghe càng da diết.
Xóm trưởng xóm Phao đã hơn một lần tìm về quê cha Bình Định, nhưng rồi cũng “chỉ để biết thôi, không ở lại quê cha được”. Ba của bà mất sớm. Quê mẹ ở Hoài Đức (Hà Nội), chỉ một giờ đồng hồ đi xe nhưng “về đó cũng không có đất dung thân”, bà ở lại xóm Phao. “Muốn về lắm nhưng chưa có điều kiện. Ai muốn ở lại cái đất mấy thế hệ không một mảnh giấy tùy thân này. Mình đã 56 tuổi rồi, mong sớm sẽ được trở về quê cha hoặc quê mẹ sinh sống”, bà Hồng ngồi tựa cửa nhìn xa ra ngoài khơi nói những lời gan ruột.
Ông Thành năm nay 81 tuổi, tươi vui chấp nhận cuộc sống không quê hương
Vợ chồng ông Thành lại có một mong ước khác. Số phận khéo se duyên, cả hai vợ chồng có cùng số phận lang thang từ bé. Ông Thành chỉ nhớ quê mình ở Thanh Hóa giáp Sầm Nưa, vùng biên giới Việt - Lào. Cha mẹ ông mất sớm, anh em tứ tán khắp nơi kiếm ăn. Số phận đưa ông đến gặp bà Thủy cùng cảnh nhặt rác kiếp sống rồi nên duyên vợ chồng từ năm 1969. Trên cánh tay ông Thành vẫn còn dòng chữ 2/6/1969, đó chính là ngày cưới của họ. Xuân này, ông Thành bước sang tuổi 80, nhưng vẫn rắn rỏi, mạnh khỏe lắm. Công việc của ông là đạp xe rong ruổi nhặt rác bắt đầu từ 10 giờ đêm đến 4 giờ sáng. Có khi ông đi tận Hà Đông, Đông Anh… sáng về bán phế liệu được chừng 40.000 - 50.000 đồng. Mơ ước của vợ chồng ông Thành giản dị vô cùng. “Nếu có điều kiện, vợ chồng chỉ dám mơ sắm một cái mỏ neo để níu cái nhà phao này yên vị trước những đợt lũ sông Hồng”, bà Thủy tâm sự. Cũng đúng thôi, họ “có quê để gọi, không có quê để về”.
Buổi chiều xóm Phao vắng lặng, người già đi nhặt ve chai, người trẻ đi làm thuê cho xí nghiệp bánh kẹo trong phố. Sông Hồng hùng vĩ với bao nhiêu bờ bãi, còn bao nhiêu xóm ngụ cư như xóm Phao. Dòng đời vẫn cuộn chảy, xa xa bên kia mép sông đào ai trồng đã chớm nở. Tết đến xuân về nghĩ đến nỗi niềm của họ mà se sắt lòng!
Từ lúc sinh ra chân bà Sen đã co quắp như càng cua, chỏng ngược lên trời. Cuộc đời bà Sen vừa bước qua ngưỡng nửa thế kỷ. Chừng đấy thời gian, con người tàn tật cô độc này bập bềnh theo sóng nước sông Hồng như tổ chim trôi dạt. Từ khi sinh ra lớn lên cho đến khi mái đầu đã điểm bạc, bà Sen nhớ rằng chỉ được lên bờ đôi ba lần. Đó là những lần đi khám bệnh.
Những ngày này, bánh chưng của các nhóm thanh niên tình nguyện mang đến chuẩn bị nổi lửa ở ngay “bãi Giữa” này. Trưởng xóm Nguyễn Thị Hồng bảo: “Cái mới của năm nay nhà nào cũng sẽ được phát bánh chưng ăn Tết”.
Nguyễn Quang Thành
Từ sân cỏ nhỏ vươn tới giấc mơ lớn cùng Ngày hội Bóng đá nhí Nutifood 2026
Xã hội - 40 phút trướcKhông phải mọi hành trình với trái bóng đều bắt đầu từ những sân tập chuyên nghiệp. Với nhiều đứa trẻ, đó đơn giản chỉ là những buổi chiều chạy trên sân cùng bạn bè để chia sẻ niềm yêu thích đuổi theo trái bóng tròn. Việc được trải nghiệm và gặp gỡ một người thầy cùng các ngôi sao sân cỏ đôi khi chỉ là "giấc mơ".
Những sinh viên ngành luật đầu tiên ở Huế được đào tạo song ngữ tốt nghiệp
Giáo dục - 43 phút trướcGĐXH - Hơn 800 sinh viên của khóa đào tạo đầu tiên chương trình đào tạo song ngữ Việt - Anh tại Trường Đại học Luật, Đại học Huế chính thức tốt nghiệp.
Chỉ còn 9 ngày nữa, vi phạm một trong những điều này liên quan đến trẻ em bị phạt nặng đến 50 triệu đồng
Đời sống - 1 giờ trướcGĐXH - Từ ngày 16/5/2026, nhiều hành vi vi phạm liên quan đến trẻ em sẽ bị xử phạt nặng theo Nghị định 98/2026/NĐ-CP.
Lại thêm một vụ bạo hành con riêng của vợ gây phẫn nộ dư luận ở TP.HCM
Thời sự - 1 giờ trướcGĐXH - Công an phường Dĩ An (TP.HCM) đang củng cố hồ sơ, lấy lời khai những người liên quan để làm rõ vụ một thiếu niên bị cha dượng bạo hành gây bức xúc dư luận.
Hà Nội: Khởi tố đối tượng bạo hành bé gái 4 tuổi tử vong về tội giết người
Pháp luật - 4 giờ trướcGĐXH - Liên quan đến vụ bé gái 4 tuổi bị tử vong xảy ra ngày 3/5 tại phường Phú Diễn (TP Hà Nội), Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố 1 bị can về tội Giết người.
Bé gái sơ sinh bị bỏ rơi trong đêm cùng lời nhắn nhờ nuôi dưỡng trưởng thành
Đời sống - 4 giờ trướcGĐXH - Một bé gái sơ sinh khoảng 6 ngày tuổi bị bỏ rơi bên đường trong đêm ở xã Xuân Lâm (Nghệ An) cùng lá thư tay nhờ người nhặt được “nuôi nấng trưởng thành”. Hiện chính quyền địa phương đang phát thông báo tìm thân nhân cho cháu bé theo quy định.
Hà Nội: Quyết liệt xử lý cơ bản 5 'điểm nghẽn' ngay trong các tháng đầu năm 2026
Thời sự - 4 giờ trướcGĐXH - Tại Hội nghị tiếp xúc cử tri Đơn vị bầu cử số 10 sau kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI ở phường Việt Hưng ngày 6/5, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Trần Đức Thắng nhấn mạnh, Thủ đô không thể phát triển, chưa thể là nơi đáng sống nếu vẫn còn 5 "điểm nghẽn", đó là úng ngập, ùn tắc giao thông, ô nhiễm môi trường, trật tự xây dựng và an toàn thực phẩm.
Bắt giữ, khởi tố 3 đối tượng sản xuất, buôn bán 3 tấn bột ngọt, hạt nêm giả
Pháp luật - 4 giờ trướcGĐXH - Công an Tây Ninh khởi tố 3 đối tượng sản xuất, buôn bán bột ngọt, hạt nêm giả quy mô lớn.
Hà Nội: Xót xa bé gái 4 tuổi bị cha dượng bạo hành tử vong
Pháp luật - 5 giờ trướcGĐXH - Sau 3 ngày nỗ lực cấp cứu trong tình trạng hôn mê sâu và ngừng tuần hoàn, bé gái 4 tuổi bị bạo hành tại phường Phú Diễn (TP Hà Nội) đã tử vong vào chiều 6/5. Cơ quan chức năng đang khẩn trương điều tra hành vi của người cha dượng hờ và sự thờ ơ của người mẹ đẻ trước thảm kịch này.
Phát hiện nhiều vi phạm tại cơ sở giết mổ lợn nghi thu mua lợn bệnh ở Ninh Bình
Đời sống - 6 giờ trướcGĐXH - Liên quan phản ánh một cơ sở giết mổ lợn tại xã Bình Giang có dấu hiệu thu mua lợn ốm, lợn chết từ chợ đầu mối để giết mổ bán ra thị trường, UBND tỉnh Ninh Bình cho biết cơ sở này đã nhiều lần bị kiểm tra, xử phạt vi phạm hành chính về thú y, vệ sinh môi trường và an toàn thực phẩm, đồng thời bị yêu cầu tạm dừng hoạt động để khắc phục vi phạm.
Hàng loạt nhà xưởng hoạt động trên đất nông nghiệp ở Quốc Oai: Người Hà Nội lo nguy cơ cháy nổ, ô nhiễm kéo dài
Thời sựGĐXH - Bất chấp các chỉ đạo siết chặt quản lý đất đai, trật tự xây dựng và phòng cháy, chữa cháy, nhiều nhà xưởng tiềm ẩn nguy cơ cháy nổ, ô nhiễm kéo dài vẫn đang tồn tại trên đất nông nghiệp tại Phượng Cách (Quốc Oai, Hà Nội). Tình trạng này khiến người dân bất an vì bị ảnh hưởng tới sức khỏe, đời sống sinh hoạt; đồng thời dấy lên nghi vấn về sự buông lỏng quản lý tại địa phương.