"Mình là một người mẹ đơn thân "điếc không sợ súng"!"

Thứ sáu, 19:01 19/09/2014 | Tâm sự

Em bé trong bụng mình đã được 18 tuần. Mình đã trải qua những ngày tháng ốm nghén vật vã, ăn gì cũng nôn, mặt mày hốc hác xanh xao, người gầy rộc đi, ai nhìn cũng hốt hoảng (họ đều không biết mình đang nghén).

Gần đây, mình bị chứng đau lưng hành hạ mỗi ngày, đi lại không linh hoạt, thậm chí buổi tối đến là nằm bẹp trên giường không đi lại hay cử động được.

Mình sống 1 mình, dù bố mẹ cũng đang ở Hà Nội. Nhưng mình giấu gia đình và mỗi lần về nhà (nhất là Tết vừa rồi) đều phải gồng lên giấu để mọi người không phát hiện ra.

Thế nhưng thật sự, mình không hề buồn tủi hay chán nản. Mình chẳng bao giờ khóc hay u uất với những ý nghĩ quẩn quanh. Trừ đúng 1 lần mình bị vấp ngã trầy chân, mình khóc phần vì lo cho con trong bụng, phần vì hơi xúc động nhất thời - cái này có lẽ do sự mong manh cảm xúc của bà bầu nói chung thôi.

Những người mình biết chuyện, người lạc quan thì khen mình bản lĩnh, dũng cảm, cứng rắn... Người bi quan hơn thì nói mình là single mom "điếc không sợ súng". Mọi người vẽ ra viễn cảnh nuôi con 1 mình sẽ vất vả, cực khổ, gian truân ra sao.

Thật sự, khi quyết định giữ đứa con, mình cũng đã nghĩ rất nhiều, cân nhắc nhiều... Nhưng rồi, tình yêu và niềm hạnh phúc khi nghĩ đến viễn cảnh được ôm con trong lòng, được âu yếm chăm bẵm và nhìn nó lớn lên từng ngày, mình lại thêm quyết tâm hơn.

Mình đã có 4 - 5 năm trời tự lăn lộn ra ngoài sống tự lập, từ đi thuê nhà, lo toan, vun vén gây dựng cuộc sống riêng. Mình hiểu việc lo cho 1 mình bản thân mình thôi đã đủ khó khăn, giờ lại có thêm đứa con với muôn vàn chuyện có thể xảy ra. Dù lí tưởng nhất, em bé khỏe mạnh, ngoan ngoãn đi nữa, thì riêng việc 1 mình lo đủ cho con tiền ăn uống, học hành, bỉm sữa, áo quần, rồi vô vàn vật dụng cần thiết cũng là 1 thử thách lớn. Chưa kể nếu em bé không khỏe, thì còn ti tỉ thứ phải lo lắng, cả tiền và sức... Rồi dạy dỗ con thế nào cho nên người, cho ngoan ngoãn, học hành tử tế, bằng bạn bằng bè, không bị mất cân bằng tâm lí hay giới tính vì chỉ có mẹ chăm sóc, dạy dỗ...

Mình biết và mình có thể nghĩ được đó chứ. Nhưng có lẽ vì mọi thứ vẫn chỉ đang nằm ở tương lai, mình chưa "ngấm" hết, nên cho đến hiện tại, mình vẫn thoải mái và lạc quan vô cùng.

Hàng ngày, mình đi làm (mặc dù cực kì mêt và uể oải, lưng thì đau, ngồi cũng mỏi chết), tối về ăn uống xong nằm bẹp trên giường (có hôm cả ngày không ăn được, có hôm ăn được lại nôn hết mất), rồi online, rồi xem phim, rồi ngủ. Cuối tuần cũng chỉ nằm nhà (vì mệt quá chả muốn đi đâu). Thỉnh thoảng cũng cố ra ngoài đi chơi với bạn bè, đi shopping, mua sách... cho thoải mái...

Nói chung mình thấy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại. Dù mệt mỏi và đau nhiều, dù chẳng được "enjoy" cuộc sống theo cách trẻ trung như bạn bè (đi chơi, đi bar, tụ tập ăn uống chơi bời...). Nhưng nhiều khi mình trộm nghĩ, nếu có 1 người đàn ông bên cạnh thời gian này, liệu sẽ có gì tốt hơn? Ví dụ, riêng việc mỗi đêm mình đều phải thức dậy khoảng 1- 2 tiếng, nôn và vật vã đi ra đi vào nhà vệ sinh, nằm trên giường cũng lăn qua lăn lại mấy chục bận.

Trường hợp 1: Người đó hết lòng yêu thương chăm sóc, mình cũng sẽ thấy rất áy náy vì làm họ phải mệt mỏi lây. Họ là người chứ có phải thánh đâu, ngày phải đi làm, mà đêm nào cũng thức cũng mình thế làm sao chịu nổi. Mình không thích cảm giác ái ngại ấy. Cũng không muốn đã mệt lắm rồi mà còn phải đi nhẹ, nói khẽ để tránh cho người khác mất ngủ lây hay tỏ ra đang ốn để người khác đỡ lo.

Trường hợp 2: Người đó vô tâm, mặc kệ mình vật vã, vẫn ngủ say sưa. Rõ ràng chẳng khác gì 1 mình cả, có khi còn thêm bực mình, tủi thân.

Trường hợp 3: Người đó không biết thông cảm, sẽ tỏ ra khó chịu và càu nhàu vì bị phá giấc ngủ. Thế thì mình còn bị ức chế hơn nhiều nữa.

Vậy thì tóm lại, thai nghén 1 mình đôi khi lại thành hay. Chẳng làm phiền ai, cũng chẳng ai làm mình bực bội, khó chịu, ái ngại, áy náy, tủi thân... Chỉ cần mình cố gắng tự chăm sóc bản thân, cố gắng giữ tinh thần ổn định, đừng nhĩ luẩn quẩn nhiều, đừng lo lắng những điều chưa xảy đến. Vậy là, mình sẽ là 1 single mom lạc quan, hạnh phúc, phải không?

Còn nữa, mình cũng rất buồn cười khi mọi người cứ hay thắc mắc hỏi: "Mình có liên hệ với bố em bé không?". Mình thấy lạ. Tại sao phải liên hệ với người mà mình nghĩ là không xứng đáng là bố của con mình, không đủ tốt để cho mình yêu thương và không đủ bản lĩnh để cho mình và con nể phục? Mình chẳng thích cảm giác người đó nghĩ mình đòi hỏi quyền lợi gì về vật chất cả.

Đã xác định làm singlemom, là sẵn sàng đối mặt với mọi khó khăn, thử thách để nuôi con 1 mình. Thậm chí có đôi lần, mình tình cờ gặp anh ta trên phố, anh ta hớn hở ra định nói chuyện với mình, mình còn lảng tránh và đi thẳng luôn, không thèm nói chuyện. Mình đã lock luôn số của anh ta, anh ta nhắn tin cũng chẳng muốn trả lời. Người đàn ông mà đã kém bản lĩnh như vậy, dây dưa nhiều chỉ làm cho mình và con sau này thêm khổ. Tốt nhất là loại hẳn anh ta ra khỏi cuộc sống, xác định tương lai "2 mẹ con ta 1 mái nhà" .

Tất nhiên, không phải ai cũng có điều kiện kinh tế tốt và thú thật, mình cũng ko phải quá dư dả gì đâu. Nhưng mình vẫn đang cố gắng từng ngày, làm việc và tích lũy cho mình và cho con. Bản năng sinh tồn của con người rất lớn, ai đến lúc khó khăn rồi cũng sẽ tự biết cố gắng vượt qua thôi, nếu không vượt qua được thì sẽ ngã quỵ, sẽ thất bại và bị đào thải. Đời đơn giản, phũ nhưng lại hợp lí lắm...

Đó là đôi dòng cảm xúc của mình khi mấy hôm vừa rồi đọc mấy bài tâm sự đầy đau buồn của các mẹ đơn thân thời gian vừa qua. Mình biết, làm singlemom có nhiều điểm thiệt thòi, thiếu thốn, tủi hờn... Nhất là lúc con ốm đau, hay khó khăn tiền bạc, hay cô đơn về tình cảm...

Nhưng mà thiết nghĩ, sướng - khổ là tại Tâm. Nhiều người bảo mình khổ, nhưng mình nghĩ là mình hạnh phúc, vậy là mình hạnh phúc. Dù người ta bảo mình là "Điếc không sợ súng", dù người ta chê cười dè bỉu, nếu mình vững tâm, mình vẫn thấy đời thật đẹp biết bao...

Ngược lại, nếu mình không biết trân trọng những điều hạnh phúc dù là nhỏ nhoi trong cuộc sống, cứ suốt ngày u uất than thân trách phận, thấy mình sao mà nghèo, mà cô đơn, mà buồn tủi... thì chính mình đang tự làm mình khổ mà thôi.

Các singlemom thân mến và yêu quý, chúng ta hãy cùng cố gắng vững vàng và mạnh mẽ nhé. Con cái là lộc trời ban, hãy biết trân trọng "lộc trời" dành cho mình và nâng niu, yêu thương, dạy dỗ nó thành 1 con người có thể ngẩng cao đầu với xã hội, với mọi người xung quanh...

Chúc cho tất cả chúng ta và các em bé luôn khỏe mạnh, vui vẻ, lạc quan và thật sự hạnh phúc - bình an từ trong tâm hồn mình .

Theo MASK

thanhloan
Ý kiến của bạn
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.

Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn

Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.

'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp

'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.

Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng

Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.

Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời

Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.

Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được

Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.