Mịt mù tương lai cô bé bị hại đời
Tay cô bé bíu chặt lấy mẹ không rời, đôi mắt luôn cụp xuống, tránh ánh nhìn của những người xung quanh.
Ngay từ những lời khai đầu tiên tại tòa, Thêm đã kêu oan. Vậy nhưng, chỉ sau đó vài phút hắn ta lần lượt khai nhận hành vi phạm tội của mình. Từng lời khai nhận tội của Thêm như trăm ngàn mũi kim đâm vào tâm can người mẹ có con bị hại đời. Chị không thể ngờ rằng người chú chồng mà chị vẫn kính trọng lại chẳng nghĩ đến luân thường đạo lý, lỡ hại đời đứa con gái dù có to xác, nhưng đầu óc vẫn còn quá non nớt để hiểu hết những gì mà mình vừa phải cay đắng trải qua.
![]() |
|
Đối tượng tại tòa |
Thêm làm ruộng, thỉnh thoảng ngày nông nhàn anh ta kiếm thêm thu nhập bằng nghề đóng gạch thuê. Bình thường hắn tỏ ra là một người hiền lành, nào ai ngờ được dưới lớp vỏ hiền lành của hắn là một con quỷ dữ. Nếu như bé H. không buột miệng kể chuyện cho một người chị biết, để rồi sau đó đến tai mẹ em thì không biết em sẽ bị ông trẻ của mình lạm dụng đến bao giờ.
Nghe xong chuyện, chị Tình bủn rủn chân tay nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ. Lúc đó chị mới nhớ ra là thời gian gần đây, con gái chị có dùng chiếc điện thoại màu đen, hỏi ra thì nó bảo “mượn của bạn”. Xâu chuỗi dần dần chị thấy đúng là thời gian này con bé có nhiều biểu hiện khác lạ mà chị mải làm ăn và cũng chủ quan nên đã không để ý.
Theo như kế hoạch mà mẹ mình đã vạch ra, H. nhắn tin cho Thêm nhắn hắn sang nhà “chơi”. Nhận tin nhắn của cô bé, Thêm khấp khởi mừng thầm, hắn không hề nghi ngờ mà thẳng bước sang nhà cô bé theo đúng giờ hẹn vào khoảng 16h30 ngày 28/9/2010. Nhìn quanh quẩn, thấy trong nhà vắng bóng người, vẫn quen như mọi khi, Thêm bắt đầu giở trò đồi bại với cô cháu gái gọi hắn bằng ông. Đúng lúc hắn đang làm cái việc bẩn thỉu đó, anh Trần Thế Hưng, bố cháu H. phát hiện liền vơ đòn gánh đuổi đánh và hô hoán mọi người đến bắt quả tang Nguyễn Văn Thêm.
Tại cơ quan điều tra, hắn khai nhận đó không phải lần đầu tiên mà hắn gần gũi với cô cháu gái. Đớn đau thay, cô bé chưa đầy 13 tuổi đã phải bốn tháng liền trở thành thứ “mua vui” cho kẻ mất nhân tính. Theo lời khai của Thêm tại cơ quan điều tra, khoảng tháng 5/2009, do nhà cháu H. đang sửa chữa công trình phụ, không có nước sinh hoạt nên H. thường mang bát đĩa sang nhà Thêm rửa nhờ. Thấy cô cháu gái mới 13 tuổi nhưng đã phổng phao như thiếu nữ, nhiều lần H. mang bát sang rửa nhờ nhà ông trẻ đã bị Thêm sàm sỡ.
Dần dà, Thêm nẩy sinh ý định giao cấu với cháu H. Giữa tháng 5/2009, cháu H. sang nhà Thêm chơi, thấy không có ai ở nhà, cháu H. đã lấy chiếc điện thoại di động Trung Quốc màu đen của Thêm mang về nhà. Khi phát hiện kẻ trộm là đứa cháu gái, Thêm đã dùng điện thoại nhắn tin bảo cháu H. phải mang điện thoại sang trả, nếu không sẽ mách bố mẹ cháu. Ngày hôm sau, cháu H. sang nhà Thêm để trả điện thoại thì Thêm lại bảo không cần lấy lại nữa. Nói đoạn, anh ta tiến đến sàm sỡ cháu H. và đòi quan hệ với cô bé.
Từ sau lần đầu tiên đó, H. liên tục bị ông trẻ dọa nạt, bắt phải “phục vụ” mình. Sau mỗi lần hắn thỏa mãn, hắn đưa cho cô cháu gái nhiều thì 100.000 đồng, ít thì 50.000 đồng, kèm theo lời đe dọa không được tiết lộ cho ai biết. Để bắt cô cháu gái ngoan ngoãn phục vụ mình, Thêm còn đe dọa, nếu H. không chịu nghe lời thì hắn ta sẽ đem chuyện hai người “yêu nhau” kể cho các bạn H. biết, còn chuyện cô bé ăn trộm điện thoại cũng sẽ bị hắn mách bố mẹ H.
Còn bé H., sau khi bị chính ông trẻ của mình hại đời, khi mà cả cái làng quê nhỏ bé đó đều biết chuyện thì tuổi thơ non nớt của cô bé cũng ngờ ngợ được rằng mình đang trở thành trung tâm của sự chú ý. Sau một tuần nghỉ học để dành thời gian làm việc với cơ quan công an, H. lại vui vẻ đến trường. Nhưng rồi chỉ đi học được vài buổi, cô bé nhất định không chịu đến lớp. Chị Tình cố gặng hỏi con gái thì mới đau đớn biết rằng, hàng ngày đi học, H. vẫn bị chúng bạn trêu trọc đầy độc ác, bạn cùng trường gọi H. là “cave”, khiến cô bé quá xấu hổ, không còn muốn đến trường. Rồi H. nhất định không chịu đi học nữa.
Mỗi lần bố mẹ xúm vào khuyên bảo, H. chỉ chùm chăn lên đầu để không phải nghe gì cả. Cả ngày nó chỉ ru rú trong nhà, không cả dám thò mặt ra đường. Những nét thơ ngây hàng ngày của một cô bé mới lớn không còn rạng ngời trên khuôn mặt H. Thay vào đó là những ủ dột, đăm chiêu không đúng với lứa tuổi. Thấy con gái như vậy, cuối cùng chị Tình đành phải chịu thua. Chị gạt nước mắt mua cho H. chiếc máy khâu để H. học nghề may mặc, những mong nó sẽ giúp con có cái nghề mà kiếm sống. Còn chuyện kiếm được tấm chồng cho con gái ở cái làng quê nhỏ bé, khi mà ai cũng đã biết chuyện thì chị Tình xót xa nói: “Chắc là khó lắm...”
Ngày đưa Thêm ra xét xử, chị không nhận được tin báo, khi người ta gọi điện về báo, chị mới tất tả đưa con ra dự tòa. Phiên tòa hôm đó đã phải dời lịch xét xử từ buổi sáng sang buổi chiều vì mẹ con chị không đến kịp. Ngày xảy ra vụ việc đã được ngót một năm, nhưng nhận được tin báo từ tòa án, chân tay chị vẫn chưa hết bủn rủn.
