Mỗi khi bước vào phòng làm việc của chồng, tôi đều sốc tới mức muốn ngất lịm

Thứ tư, 07:15 03/11/2021 | Tâm sự

Tôi không ngờ bản thân mình lại bất lực trước anh ấy.

Tôi chán chồng, nếu được làm lại tôi sẽ không bao giờ lấy chồng giám đốcTôi chán chồng, nếu được làm lại tôi sẽ không bao giờ lấy chồng giám đốc

GiadinhNet - Bây giờ, tôi đã chán chồng, tôi không còn ham hố cái biệt danh "vợ giám đốc" nữa và đã quá mệt mỏi với người chồng như vậy.

Hôn nhân đích thị là một "cú lừa", bởi hiện thực cuộc sống gia đình khác xa với cách mà người ta đối xử với nhau khi còn yêu đương tìm hiểu. Chồng tôi là một người "diễn" rất giỏi, anh ấy đã thành công trong việc đưa tôi vào tròng. Để rồi giờ đây tôi phải ngồi ôm cay đắng ngậm ngùi. Tôi chán chồng tôi lắm, chắc chắn những gì tôi kể tiếp theo đây sẽ làm mọi người thấy tôi nhỏ nhen, ích kỷ. Song không kể ra thì thật là khó chịu!

Khi trong giai đoạn tìm hiểu, yêu đương khoảng hơn 1 năm trời, chồng tôi lúc nào cũng thể hiện sự đạo mạo, chuẩn mực và cực kỳ phong độ. Vào mỗi buổi đi chơi, tôi rất háo hức được sánh bước bên anh trong những bộ váy đẹp. Sự chỉn chu của chồng tôi ngày ấy là điều mà tôi tự hào. Chồng tôi giỏi giang, chăm chỉ, tháo vát giống như biết bao người đàn ông chuẩn mực khác. Song anh còn biết chăm chút cho vẻ ngoài, chính là một điểm cộng lớn.

Nói gì thì nói, tôi cũng là một người có nhan sắc, học vấn và trình độ. Thời còn thanh xuân mơn mởn, vây quanh tôi cũng là biết bao chàng trai. Vậy mà tôi vẫn chọn chồng, tôi thấy anh ấy là quá may mắn khi yêu và lấy được tôi. Những tưởng cuộc sống hôn nhân từ nền tảng hai người trưởng thành, chín chắn sẽ thực sự tuyệt vời. Ngờ đâu, mọi cảm xúc mà anh mang lại cho vợ đều là hụt hẫng.

 - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Về chung một nhà mới biết, chồng tôi không hào nhoáng như cách mà anh thể hiện ra bên ngoài với mọi người. Bao nhiêu tính xấu dần dần bộc lộ, tôi hoang mang không biết mình có lấy nhầm người hay không.

Thứ nhất, chồng không giỏi trong việc dọn dẹp nhà cửa. Có thể anh nhiệt tình, cũng biết giúp đỡ vợ này nọ nhưng thà là anh đừng làm, tôi đỡ chướng mắt hơn. Hễ chồng động vào thứ gì, tôi lại cảm thấy sôi sục. Chẳng hạn việc lau nhà, anh không thèm quét trước mà chỉ nhúng gậy lau nhà vào nước rồi vắt vài cái. Thành ra sàn nhà vừa bẩn, vừa hôi mà còn lâu khô. Có lần tôi còn bị trượt chân ngã đau điếng trong nhà.

Thứ hai, việc gì chồng tôi cũng muốn lôi tiền ra giải quyết. Không làm gì thì bảo thuê người giúp việc, bỏ ra vài triệu đồng. Hoặc hôm nào vợ mệt không nấu nướng được lại chăm chăm để đi ra ngoài ăn. Nói chung nếu thiếu tôi, anh chắc chỉ như một kẻ vất vưởng. Tôi không thích có sự can thiệp của người lạ trong nhà nên chẳng muốn thuê giúp việc. Tình cảm vợ chồng hạnh phúc nếu như hai người đồng lòng giúp nhau. Chồng tôi chẳng bao giờ hiểu được điều đó.

Nếu như chồng tôi không giỏi làm mấy chuyện đó thì đã đành, đằng này anh còn bày bừa, làm tôi càng thêm mệt mỏi. Đặc biệt chính là phòng làm việc riêng của chồng. Chồng tôi làm kỹ sư phải gắn bó với nhiều thiết bị vẽ, bản thảo... nên phòng làm việc bừa bộn là chuyện bình thường. Tuy nhiên tôi đã thống nhất với anh là một tuần sẽ vào dọn từ 1-2 lần, vì sợ ảnh hưởng đến không gian chung cả nhà. Tính tôi là vậy, phải sạch sẽ, bất luận chồng cứng đầu đến đâu.

 - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Lấy anh tới nay được hơn 6 tháng, mỗi lần tôi bước chân vào phòng làm việc của chồng đều sốc tới mức ngất lịm. Mùi thì hôi, nào là quần áo ẩm, tất, chăn chiếu lộn xộn... cho tới không gian bề bộn toàn giấy là giấy. Thậm chí, chồng tôi còn mang rất nhiều đồ ăn thức uống vào phòng tại anh hay phải thức khuya làm việc. Kiến, gián bò vào, đôi lúc làm tôi giật mình. Tôi nhắc anh ấy rất nhiều là làm việc cũng cần khoa học, không thể sống tạm bợ và vô tư như thế được. Vậy mà đâu lại hoàn đấy.

Phải chăng chồng đang thử thách sức chịu đựng của vợ? Bao lần tôi muốn ngất lịm, muốn bỏ đi, không đành lòng dọn dẹp. Nhưng nghĩ đến tổ ấm này cần bàn tay người phụ nữ, tôi lại cố gắng nuốt cơn tức vào trong rồi cho qua. Cứ nói chuyện tử tế nhẹ nhàng với chồng về mấy vấn đề này, anh sẽ lại lôi tiền nong ra. Tôi cũng đi làm chứ đâu phải riêng anh ấy? Khách khứa đến nhà, tôi cũng phát ngại lên vì nhà cửa bừa bộn. Phải làm sao để chỉnh đốn chồng mình đây, chả nhẽ làm lớn chuyện một lần cho anh tỉnh ngộ? Tôi mệt mỏi quá rồi...

Sốc khi phát hiện sự thật kinh hoàng của chồng có vỏ bọc 'chuẩn soái ca' nhưng lén lút có cả tá bồ nhíSốc khi phát hiện sự thật kinh hoàng của chồng có vỏ bọc "chuẩn soái ca" nhưng lén lút có cả tá bồ nhí

GiadinhNet - Ai cũng tấm tắc khen tôi có người chồng kiếm tiền giỏi, yêu thương vợ con… Rồi đến một ngày anh ta lộ ra cả tá bồ nhí.

Theo Nhịp Sống Việt

Ý kiến của bạn
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 3 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.