Một cặp vợ chồng giàu có mang theo xấp tiền dày cộm đến và bảo hãy để họ chăm sóc con tôi khiến tôi vừa mừng vừa đau đớn tột cùng
Khi cặp vợ chồng ấy tìm đến với xấp tiền dày cộm cũng là lúc tâm trí tôi hoang mang rối rắm, đau đớn đến ngã quỵ. Cho họ nhận con nuôi hay gắng gượng qua ngày để ở bên con đây?
Vợ chồng tôi đều là công nhân, cuộc sống kinh tế rất khó khăn. Đã thế, vừa cưới xong thì chồng tôi bị tai nạn, bao nhiêu tiền mừng cưới đều đổ vào những cuộc phẫu thuật của anh. Ước mơ xây ngôi nhà cũng vì thế mà vỡ tan tành. Cũng may sau cả tháng nằm viện, chồng tôi đã phục hồi được sức khỏe. Dù không mạnh mẽ như xưa nhưng cũng có thể làm những việc lặt vặt trong nhà phụ tôi.
Một mình tôi đi làm, tiền lương ít ỏi, cuộc sống kham khổ nên tôi chưa muốn có con. Vì thế tôi dùng thuốc tránh thai hàng ngày. Khi thấy trong người khang khác, hay nôn ói, mệt mỏi, tôi còn tự ý mua thuốc ở tiệm về uống mà không đi khám.
Cho đến lúc bụng to ra, lại mất kinh ba tháng, tôi mới vội vàng đi khám. Kết quả là tôi có thai 4 tháng rồi. Nhận tin báo, tôi chao đảo vì không biết phải làm thế nào? Tương lai của vợ chồng tôi mờ mịt quá, giờ lại có thêm một đứa bé, tôi chỉ sợ không thể chăm lo cho con tốt nhất.
Nhận tin báo, tôi chao đảo vì không biết phải làm thế nào? (Ảnh minh họa)
Tôi định bỏ thai nhưng chồng tôi không đồng ý. Anh bảo sẽ xin việc đi làm lại để kiếm tiền chứ nhất định không được bỏ con. Cứ thế, chúng tôi ăn uống dành dụm để tiết kiệm tiền sinh đẻ. Váy bầu tôi đi xin từ bạn bè để mặc. Bố mẹ hai bên khi thì cho con gà, khi cho túi gạo thơm, chục trứng gà để tôi ăn bồi bổ. Ngay cả đồ sơ sinh tôi cũng đi xin vì không có đủ tiền sắm sửa.
Lắm khi ngồi xếp đồ cho con mà tôi ứa nước mắt vì thương con phải chịu nhiều thiệt thòi. Cũng vì túng thiếu nên tôi ít khi đi khám thai, chỉ đi siêu âm vài lần để kiểm tra con có khỏe không thôi.
Đến khi sinh con ra, vợ chồng tôi chết lặng người khi nghe bác sĩ thông báo con bị bệnh tim bẩm sinh. Chúng tôi phải chuyển con ra bệnh viện tuyến Trung ương để chữa trị tốt nhất. Nhưng đi cùng với đó là gánh nặng kinh tế quá lớn. Hàng ngày vợ chồng tôi phải đi nhận cơm, cháo từ thiện để ăn. Dù mới sinh con nhưng đến hộp sữa tươi tôi cũng chẳng dám mua vì để dành tiền mua bỉm mua sữa, tiền thuốc men cho con.
Để cứu con, vợ chồng tôi còn vay mượn khắp nơi với số tiền rất lớn, vượt khả năng chi trả. Nhiều đêm nằm ôm con trong viện, tôi chỉ thấy mờ mịt tương lai.

Họ về rồi, tâm trí tôi rối rắm, đau khổ vô cùng. (Ảnh minh họa)
Hôm qua, có một đôi vợ chồng giàu có, vẻ ngoài sang trọng vào tìm vợ chồng tôi. Họ đưa cho chúng tôi một xấp tiền dày cộm rồi nói sẽ tài trợ chi phí thăm khám chữa bệnh cho con tôi. Với điều kiện, tôi hãy làm giấy tờ để bé trở thành con nuôi của họ.
Họ bảo bệnh của con cần rất nhiều tiền và thời gian chữa bệnh lâu dài, vợ chồng tôi sẽ không thể đem lại cho con điều kiện chữa bệnh tốt nhất. Họ sẽ nuôi con bé một thời gian, khi nào vợ chồng tôi nhớ con có thể đến thăm bất cứ lúc nào. Họ không có con nên sẽ yêu thương con tôi, chăm sóc con thật tốt.
Vợ chồng tôi hết sức bất ngờ lẫn bàng hoàng. Tôi nói họ cho tôi thời gian để suy nghĩ. Họ về rồi, tâm trí tôi rối rắm, vừa mừng vì nghĩ có họ giúp thì con sẽ được điều trị tốt nhất nhưng cũng đau khổ vô cùng vì không muốn xa con. Chúng tôi chẳng biết phải làm sao bây giờ? Mong mọi người cho tôi lời khuyên trong lúc rối trí này.
Theo T.H.A.N (Nhịp Sống Việt)
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.