Một tuần ở nhà chị gái, nhìn cách anh rể chăm sóc chị mà tôi ngỡ ngàng
Anh rể không phải người ga lăng quá mức, cũng không phải mẫu đàn ông lãng mạn, nhưng anh ấy...
Tôi đến nhà chị gái vào hôm thứ Sáu tuần trước. Chị vừa vo gạo, vừa ríu rít hỏi tôi muốn ăn gì, anh rể thì lúi húi ngoài ban công bê vào một rổ rau, còn trêu chị: "Có em út lên, cho vợ nghỉ trực nhật một bữa, nay chồng nấu nướng dọn dẹp rửa bát, hai chị em chỉ việc ngồi buôn chuyện và chờ cơm".
Chị cười toe toét, còn tôi thì chợt thấy sống mũi cay cay bởi tôi chưa bao giờ được nghe chồng nói một câu tình cảm như vậy.
Tôi xin nghỉ phép một tuần, nói dối là muốn đổi gió cho khuây khỏa đầu óc, nhưng thật ra là để đi trốn.
Ở nhà, chồng tôi – Huy – lúc nào cũng cau có, đụng chuyện gì cũng gắt. Tôi ho một cái lúc con học bài cũng bị mắng, cơm canh không đúng ý là ném đũa, tôi đi làm về muộn một chút là bị dằn hắt bằng những câu chua chát. Huy không đánh tôi, nhưng tôi thấy còn đau hơn cả việc bị anh đánh.
Mỗi ngày ở nhà chị, tôi lại thấy một kiểu tình cảm khác lạ. Anh rể không phải người ga lăng quá mức, cũng không phải mẫu đàn ông lãng mạn, nhưng anh ấy nhẹ nhàng với chị.
Sáng nào cũng pha cho chị cốc nước ấm, tối đi làm về lại hỏi: "Hôm nay vợ đi làm có mệt không?" .
Lúc tôi giặt đồ, anh rể đi ngang qua còn hỏi: "Em phơi sao mà áo chị nhăn hết thế này, có cần anh chỉ cách gấp không?".
Tôi tưởng anh đùa, quay ra không ngờ anh rể đứng bên cạnh, làm mẫu cho tôi cách phơi mấy cái váy dài của chị, rồi lại hướng dẫn cách gập quần áo sau khi khô.
Chị gái từ trong nhà đi ra, vừa cười vừa bảo: "Anh rể em khó tính lắm đấy, càng việc nhỏ càng hay để ý lắm".
Tôi thấy tủi thân. Chồng tôi có bao giờ để ý chuyện quần áo của vợ bị nhăn hay không đâu, anh chỉ quan tâm tiền điện sao tốn thế, tiền ăn tháng này sao mà bị âm khiến lúc nào tôi cũng chìm trong áp lực mình là kẻ không biết vun vén gia đình.

Ảnh minh họa
Hôm thứ Năm, khi đang ngồi bóc vỏ hành giúp chị trong bếp, tôi nhận được điện thoại của chồng. Anh nói con bé bị sốt, bảo tôi về ngay. Tôi bảo để mai tôi bắt xe, vì giờ tối rồi. Anh quát lên giữa điện thoại: "Tôi biết ngay mà! Cô đi là chỉ lo sướng thân cô. Con nằm li bì ở nhà thì mặc kệ hả?".
Tôi ấm ức rơi nước mắt. Bên ngoài phòng bếp, chị tôi đang rửa bát, anh rể đứng bên cạnh úp lên giá bát giúp chị. Tôi không dám khóc to, chỉ quay lưng đi, giả vờ như bị hành làm cay mắt. Chị đưa tôi cái khăn và nói: "Em có cần về luôn không, chị và anh rể đưa về".
Dù không biết là chồng nói thật hay nói dối chuyện con sốt, nhưng tôi cũng không thể ở lại, vì sợ nếu con sốt thật, chồng tôi chẳng biết xử lý thế nào. Thế là tôi thu dọn quần áo, anh rể thì gọi taxi. Trên xe, chị tôi bảo: "Về nhà, đừng cãi, nhưng cũng đừng nhịn quá. Đàn bà chịu đựng giỏi quá, người ta tưởng là mình không biết đau". Anh rể cũng nói: "Có gì thì cứ gọi cho anh chị, người một nhà, không cần khách sáo".
Tôi lặng lẽ gật đầu. Tôi biết anh chị hiểu, dù chưa bao giờ tôi kể. Tôi thèm hơi ấm gia đình như nhà chị gái mình, vợ chồng yêu thương quý trọng và giúp đỡ nhau. Tôi không biết, sau này tôi sẽ quay về sống tiếp như cũ, lầm lũi cam chịu, hay sẽ dám nghĩ đến một con đường khác?
10 năm làm giúp việc cho người giàu tôi nhận ra: Lương hưu 70 triệu, nhà 180m² nhưng đều không thoát khỏi một bi kịch
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
