Nằm trên băng ca cấp cứu, tôi vẫn không đau đớn bằng thái độ của chồng
Tôi rơi nước mắt hỏi vì sao anh không hề có chút tình cảm nào với tôi mà sao lại cưới tôi. Vậy mà anh chỉ nói lời xin lỗi...
Trước khi cưới tôi, chồng tôi từng có một mối tình sâu đậm với cô bạn học suốt 5 năm. Sau đó vì gia đình cô ấy không chịu nên anh mới buông tay. Anh hay nói suốt đời anh cũng không thể quên ngày bị mẹ cô ấy dùng chổi đuổi ra khỏi nhà. Ngày ra mắt cũng là ngày chia tay vì bị xúc phạm nặng nề đã khiến anh mất niềm tin vào tình yêu và hận thù luôn phụ nữ. Mãi đến khi gặp tôi, anh mới chịu lấy vợ.
Tôi nhỏ hơn anh 4 tuổi, là nhân viên mới của công ty. Ngay từ lần đầu gặp anh ở phòng phỏng vấn tôi đã thích cái vẻ mặt ngang ngang đậm chất nam tính của anh. Chính tôi sau đó đã chủ động tấn công anh. 26 năm nay, anh là người đầu tiên khiến tôi say mê. Tôi chấp nhận là cọc đi tìm trâu mặc cho mọi người đã khuyên răn trước.
Họ nói anh sẽ chẳng chịu mở lòng với ai nữa. Họ còn kể rằng ngày cưới của người cũ, họ đã thấy anh khóc. Ngay cả vị trí phó giám đốc này cũng vì năm xưa khiến anh muốn chứng tỏ cho bố mẹ cô ấy biết mình không nghèo hèn nên anh đã gắng sức vô cùng. Tôi nghe hết, càng nghe càng có động lực tiếp cận anh.
Anh từ chối tôi phũ phàng. Tôi không nản. Suốt hai năm ròng rã tôi cứ theo đuổi, tấn công anh liên tục. Rồi cũng có một ngày anh gọi điện mời tôi đi ăn tối. Anh nói hôm nay là sinh nhật anh nên anh muốn có một người con gái bên cạnh. Đêm ấy, tôi hớn hở chuẩn bị váy áo, trang điểm thật đẹp để gặp anh.

Sống chung 3 năm, giờ tôi đang hối hận vì đã nói ra điều đó (Ảnh minh họa)
Đó là một đêm rất vui. Khi đưa tôi về, anh bất ngờ hỏi nếu anh vẫn còn yêu người cũ thì tôi còn yêu anh không? Tôi ngây thơ, hiếu thắng trả lời dõng dạc rằng dù anh có thế nào tôi vẫn chỉ yêu anh thôi. Và giờ, sau ba năm chung sống, tôi đang rất hối hận vì đã nói ra câu nói đó.
Chúng tôi cưới nhau khiến cả công ty tròn mắt ngẩn ngơ. Người này đồn tôi gài bẫy anh. Người khác đồn tôi là thế thân cho người yêu cũ của chồng. Chính tôi cũng chẳng biết được lý do anh đòi cưới tôi ngay đêm hôm đó. Chỉ biết rằng cuộc sống hôn nhân của tôi không hề hạnh phúc.
Anh vẫn quan tâm tôi. Tôi thích gì anh cũng mua, thích đi đâu anh cũng đưa đi. Nhưng anh chưa từng nói yêu tôi. Ngay đêm tân hôn, sau khi xong việc, anh đã đưa cho tôi vỉ thuốc bắt uống. Tôi tê tái khi biết đó là thuốc tránh thai.
Sau đó anh chỉ gần tôi mỗi khi anh say. Cũng không biết bao nhiêu lần tôi đẩy anh ra giữa cuộc và khóc nức nở vì anh vô tình gọi tên người cũ. Rồi anh lại ôm, lại xin lỗi. Tôi lại chấp nhận tất cả chỉ vì yêu anh. Tất cả như một cái vòng lẩn quẩn mà tôi không sao có đủ can đảm để rút chân ra. Suốt ba năm nay tôi sống hết lòng với anh, với nhà chồng với hy vọng tình yêu của tôi sẽ cảm hóa được anh. Nhưng giờ thì tôi đã đủ can đảm để chấp nhận buông bỏ.
Cách đây vài tiếng thôi tôi đã gặp chồng mình trong phòng cấp cứu. Khi đang tiếp khách hàng thì tôi đau bụng quằn quại nghi viêm ruột thừa. Chính người khách hàng ấy đã đưa tôi đi cấp cứu sau khi tôi gọi hàng chục cuộc cho chồng không được. Vậy mà tôi lại gặp anh đang đôn đáo chạy đi làm thủ tục nhập viện cho chính người cũ. Và người đó sắp sinh.
Nhìn thấy tôi anh vẫn dửng dưng như không quen biết (Ảnh minh họa)
Nằm trên băng ca, tôi vẫn không đau đớn bằng thái độ của chồng. Dù nhìn thấy tôi nhưng anh vẫn dửng dưng lướt qua như không hề quen biết tôi. Khi đưa người yêu cũ vào phòng sinh rồi anh mới đến phòng bệnh tìm tôi.
Lời đầu tiên anh nói lại là xin lỗi. Tôi rơi nước mắt hỏi vì sao anh không hề có chút tình cảm nào với tôi mà sao lại cưới tôi. Suốt ba năm nay tôi sống như cái bóng bên cạnh anh chỉ vì yêu anh vẫn chưa đủ sao. Anh nói rất nhỏ vì tôi có nhiều điểm giống người cũ. Tôi hỏi vì sao anh lại đưa người ta đi viện sinh con. Anh cúi gầm mặt: “Đó là con của anh”. Tôi ngưng khóc, ngoảnh mặt vào tường. Đau đớn thay suốt 3 năm nay tôi vẫn phải dùng thuốc theo ý anh để không thể sinh con. Vậy mà…
Rồi anh đi ra. Thế là hết. Tôi chẳng còn gì níu kéo nữa. Chỉ hối hận tuổi thanh xuân đã trao nhầm người. Tôi cũng chẳng còn nước mắt để khóc nữa. Và giờ tôi hận anh. Hận anh như chính anh đã từng hận người cũ. Tôi nên ly hôn hay tiếp tục cố chấp với danh nghĩa vợ anh để khiến họ phải đau khổ, phải trả giá cho những đau khổ của tôi đây?
Theo Trí thức trẻ
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.
Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.