Nàng dâu giật mình khi nghe lén cuộc trò chuyện của chồng và bố chồng
Nghe xong cuộc trò chuyện của bố chồng và chồng, tôi tức giận vô cùng. Giờ có phải bán hết vàng tiết kiệm để được ra ở riêng, tôi cũng cam lòng.
Tôi từng nghĩ sẽ cố gắng hòa hợp với nhà chồng. Từ khi kết hôn, tôi luôn tự nhủ chỉ cần mình chân thành, nhẫn nhịn thì mọi thứ sẽ dần tốt đẹp. Không ngờ, tôi vẫn phải đối mặt với quan điểm cổ hủ từ bố chồng.
Ảnh minh hoạ: Nguồn pexels
Bố chồng tôi, ngay từ ngày đầu gặp mặt, đã để lại ấn tượng khá khắt khe. Ông là mẫu người truyền thống, "trọng nam khinh nữ", luôn xem con trai là trụ cột chính trong gia đình và vợ phải răm rắp nghe theo lời chồng.
Tôi biết ông đã sống cả đời với những quan điểm đó, nên khi về làm dâu, tôi tự nhủ phải khéo léo, nhẹ nhàng trong cách ứng xử. Thế nhưng, có những điều dù có cố gắng đến mấy, tôi vẫn không thể làm vừa lòng ông.
Ông hay bắt bẻ những chuyện nhỏ nhặt, không có sự cảm thông. Chẳng hạn như ông than phiền tôi nấu ăn muộn vì với ông ăn tối phải trước 18h30 nhưng có hôm đường bị tắc, trời mưa to, tôi về nhà cũng đã 18h.
Ông săm soi cả chuyện tôi dọn nhà, cho con ăn đến cách tôi cư xử với chồng. Mỗi lần như vậy, tôi chỉ biết lắng nghe nhưng trong lòng không tránh khỏi cảm giác áp lực.
Mọi chuyện đẩy lên đến đỉnh điểm khi tôi vô tình nghe lén cuộc trò chuyện giữa bố chồng và chồng. Hôm đó, tôi đang ở trên tầng dọn dẹp thì nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người ở phía dưới.
Bố chồng tôi với giọng điệu có phần trách móc, ông nói: "Con phải dạy lại vợ. Phụ nữ phải biết đâu là giới hạn, không thể để nó trèo lên đầu con được. Nhà này, chồng là trụ cột, vợ phải biết bổn phận của mình.
Ai đời có chồng con rồi mà còn đi chơi với bạn đến đêm mới về".
Tôi nghe mà giật mình thon thót. Quả thực, cuối tuần trước đó, tôi với mấy cô bạn cấp 3 hẹn nhau đi cà phê. Tôi có nói với chồng và rủ anh đi cùng nhưng anh từ chối. Anh nói để tụi con gái đi cho thoải mái.
Trước nay, tôi vẫn biết bố chồng gia trưởng, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng ông mắng con trai vì tội không "dạy được vợ".
Chẳng lẽ tôi không được làm người vợ đồng hành, cùng chia sẻ cuộc sống với chồng, mà chỉ có thể là người phụ nữ biết vâng lời, phục vụ chồng và không được phép có ý kiến riêng hay sao?
Ngày hôm sau, tôi quyết định đối diện với chồng. Khi đi làm về, tôi kéo anh về phòng và hỏi về cuộc trò chuyện tối qua.
Ban đầu, anh lúng túng, nhưng rồi anh thú nhận rằng, từ nhỏ đã lớn lên dưới sự giáo dục của bố nên không tránh khỏi việc bị ảnh hưởng từ những quan niệm cũ kỹ ấy.
Nhưng anh khẳng định anh yêu tôi, không hề muốn biến tôi thành người phụ nữ phải cúi đầu nghe lời một cách mù quáng. Anh thanh minh rằng trong hoàn cảnh đó anh không thể làm gì khác ngoài việc vâng dạ với bố.
Nhân cơ hội này, tôi ra tối hậu thư với anh luôn. Tôi muốn vợ chồng con cái ra ở riêng.
Khi mới cưới, bố chồng cho chúng tôi mảnh đất gần đó. Tôi nghĩ, chúng tôi có thể ở riêng nếu xây được nhà. Ở hoàn cảnh này, có phải bán hết vàng tiết kiệm hay đi vay họ hàng, bạn bè, tôi cũng cam lòng.
Nghe tôi nói một cách cứng rắn và chắc chắn, anh cũng chùn lòng. Anh xoa dịu tôi chịu đựng khoảng 2, 3 tháng nữa rồi sẽ xin ra ở riêng.
Tôi nghe theo lời anh, vẫn nhẫn nhịn và để ý chuyện cư xử với nhà chồng. Nhưng rồi, 3 tháng trôi qua, mọi chuyện vẫn không có gì thay đổi.
Tôi đã hỏi dò được vài người để vay tiền. Giá vàng đang lên cao nên tranh thủ bán cũng được kha khá. Nhưng mỗi lần tôi nói chuyện, anh chỉ ậm ừ cho qua. Anh nói chưa xin được ý kiến của bố.
Tôi thấy cuộc sống gia đình bế tắc quá rồi. Tôi rất giận chồng nhưng quả thực tôi không biết phải làm như thế nào nữa?
Độc giả giấu tên
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.


