Nàng dâu sinh năm 2000 và nỗi oan ức của người mẹ chồng 'quần quật'
GĐXH - Mẹ tôi là người rất hay suy nghĩ, luôn nghĩ là sợ làm phật ý con dâu. Mặc dù bà đi làm công ty cả ngày nhưng đêm đến vẫn lên chăm cháu, bế cháu cho con dâu.
Tôi năm nay 31 tuổi, ra trường cái lấy chồng luôn. Chồng tôi làm kinh doanh tự do. Hai vợ chồng lấy nhau đã được 8 năm, đã có 2 em bé, một trai một gái. Hơn 2 năm đầu vợ chồng tôi ở Hà Nội, còn lại đến giờ là ở dưới nhà ngoại (ông bà chưa có cháu nên ở cho ông bà vui).
Tôi mới lên chức chị chồng từ năm ngoái. Khi em trai rục rịch muốn làm đám cưới, hai vợ chồng tôi dọn ra ngoài xây nhà ở riêng luôn vì ngại có em dâu không thoải mái. Em dâu tôi sinh năm 2000, hơn em trai tôi 1 tuổi, đi xuất khẩu lao động về, cũng xinh xắn.
Chuyện không có gì cho đến khi em dâu đi sinh em bé cận Tết mà đột ngột quá, chưa đến ngày dự sinh. Mẹ tôi đi làm công ty không xin nghỉ hẳn được (vì xin nghỉ hẳn phải xin trước 1 tháng), chỉ xin nghỉ được mấy ngày em dâu trên viện sinh. Mà nếu nghỉ hẳn thì mất bảo hiểm, mất lương, mất thưởng tháng Tết nên có tâm sự với tôi rằng: "Giờ mẹ nghỉ thì mất hết, thằng T (em trai tôi) đi làm thì lương ba cọc ba đồng, nó sinh rồi mẹ muốn làm còn có tiền lo cho nó".

Ảnh minh hoạ
Mẹ tôi là người rất hay suy nghĩ, luôn nghĩ là sợ làm phật ý con dâu. Mặc dù bà đi làm công ty cả ngày nhưng đêm đến vẫn lên chăm cháu, bế cháu cho con dâu. Sáng vẫn dậy sớm đi mua đồ ăn, nấu cơm cữ xong mới đi làm, trưa về lại nấu cơm cữ mang lên tận phòng, ngày 3 bữa như vậy.
Em trai tôi thì làm theo ca, hôm nào làm tối thì chiều mới đi, sáng vẫn phụ vợ chăm con, rửa đồ đạc. Mẹ tôi còn lên bảo tôi: "Thi thoảng con tạt sang xem em nó có cần gì hay không thì đỡ nó, không mẹ sợ nó chăm con mệt tháng đầu lại suy nghĩ". Cái này tôi không ý kiến vì mình cũng đi làm dâu và sinh em bé nên tôi hiểu.
Cho đến một ngày khi tôi đi lên tới cửa phòng em dâu thì nghe thấy tiếng em nó khóc, kể lể với mẹ ruột rằng "con rất khổ, không có ai đỡ, một mình chăm con...". Các bạn nghĩ xem lúc đó sẽ có cảm xúc như thế nào? Tôi thật sự giận, tôi nghĩ thương mẹ. Bà đi làm quần quật cả ngày, đêm đến không được ngủ để bế cháu, cơm canh 3 bữa đủ cả. Sáng em dâu tôi có chồng đỡ, trưa có người đến tắm bé, vậy mà em nó lại đi nói như vậy...
Tôi lúc đó không vào phòng luôn mà đi xuống lầu điều tiết lại cảm xúc xong mới lên. Tôi cũng chỉ hỏi xem em cần gì và cháu thế nào, thấy nó ngủ nên tôi đi về luôn. Các bạn nghĩ tôi có lẽ ích kỷ nhưng tôi cũng chấp nhận. Tôi không thể nào lúc đó mà hai mặt giả vờ ngồi trong phòng cả ngày với em dâu mà cười tươi được.
Rồi đến những ngày tiếp theo sau đó, cháu biết lẫy, biết bò, biết ngồi, ngày nào tôi cũng thấy bà đi làm về là lại bế cháu cho đến tận 10 giờ đêm. Nhiều lúc tôi tự hỏi: em dâu ở trên tầng làm gì mà không bế con cho bà đi nghỉ. Nhưng nghĩ thôi tôi không dám hỏi.
Thi thoảng hai chị em ngồi nói chuyện với nhau, em dâu cứ hay kể rằng: "Em mệt mỏi vì không được ngủ đêm, sáng dậy lại phải thay giặt, bỉm sữa, cho uống vitamin, mẹ thì đi làm sớm..." Tôi cũng chỉ nói rằng: "Ai có con thì cũng đều phải trải qua, đó đều là việc của một người mẹ nào cũng phải làm". Nhưng không, em dâu tôi vẫn cứ hay than vãn rằng "nhà này có người làm, nhà kia có người đỡ cho để còn được nằm". Tôi không nói gì, chỉ cười...
Đỉnh điểm cho đến ngày nọ, mẹ tôi sang nhà tôi và khóc. Bà nói rằng sáng sớm thằng em trai tôi bế cháu xuống đưa cho bà bế rồi tự nhiên khóc gào lên với bà: "Mẹ đối xử với vợ con như thế nào con biết hết". Bà bảo với tôi không biết mẹ đối xử tệ với vợ nó cái gì mà nó lại nói mẹ như vậy. Bà rơm rớm nước mắt mà tôi cũng khóc theo, thương mà không biết làm gì.
Tính tôi thì hướng nội, muốn nhắn cho em trai để hỏi mà sợ vợ nó biết rồi lại bị nói là chị chồng soi mói, xen vào chuyện người khác. Mà không nói thì ấm ức trong lòng thay cho mẹ. Từ khi hai vợ chồng nó yêu nhau đến lấy nhau tôi nói thật, chưa bao giờ tôi xen vào bất cứ chuyện gì. Nhiều lúc em dâu cứ hay bảo tôi sướng, chồng chiều, có nhà, có xe... Ừ, tôi công nhận nhưng nó đâu biết thời gian đầu tôi còn khổ gấp mấy lần chúng nó bây giờ, hai vợ chồng từ bàn tay trắng, một mình chăm con ở Hà Nội không nhờ vả ông bà nội ngoại gì. Không trải qua khó khăn thì sao bây giờ được đầy đủ như vậy.
Thiết nghĩ, giờ các em nó còn trẻ không chịu đựng được chút khó khăn hay là tôi là một bà chị chồng khắt khe quá vậy?
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.