Giọt nước mắt hối hận cuối đời của người mẹ thiên vị

| Tâm sự

GĐXH - Những năm tháng sống thiên vị, hờ hững, lạnh nhạt với con gái bỗng ùa về như một cơn bão. Bà hiểu, mình đã sai, sai từ trong suy nghĩ, sai từ cách yêu thương, sai đến tận cùng.

Bà Phương là hàng xóm nhà tôi từ mấy chục năm nay. Sau khi chồng qua đời 4 năm trước, bà sống một mình trong ngôi nhà cấp 4 gần cuối ngõ cho đến lúc qua đời. Bởi 2 con của bà (1 trai, một gái) đều đi làm ở trên thành phố.

Trong xóm tôi, ai cũng biết bà Phương là người mẹ hết lòng vì con, hay nói đúng hơn là hết lòng vì con trai. Bởi dù có hai đứa con nhưng với bà, người con trai út luôn được ưu tiên số 1, còn cô con gái cả thì bị bà thờ ơ, lạnh nhạt.

Ban đầu, tôi cũng không hiểu lý do vì sao một người mẹ lại có thể đối xử lạnh nhạt với chính con đẻ của mình như vậy. Cho đến khi lớn lên, tôi được mẹ kể lại, ngày bà Phương sinh con gái cũng là lúc bà phát hiện ra chồng có người phụ nữ khác bên ngoài. Suốt thời gian sau đó, bà như rơi vào trầm cảm sau sinh và bà đâm ra ghét bỏ chính đứa con của mình.

Giọt nước mắt hối hận cuối đời của người mẹ thiên vị - Ảnh 1.

Ảnh minh họa.

Sau đó, chồng bà hối cải, quay về, bà chấp nhận tha thứ và sinh ra cậu con trai thứ 2. Từ đó, gia đình trở nên yên ấm hơn. Có lẽ vì vậy, bà Phương cho rằng, vì mình sinh con gái nên chồng mới ngoại tình. Còn cậu con trai thứ 2 là "cứu tinh" cho cuộc hôn nhân của bà.

Đó là lý do, những năm tháng sau đó, cô con gái lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương của mẹ. Còn cậu con trai lại được yêu thương, chiều chuộng hết mực. Dù học giỏi hơn em trai nhưng cô chị luôn bị mẹ bắt làm mọi việc trong nhà trong khi cậu em ham chơi, lười học lại luôn được tạo điều kiện về mọi mặt, từ vật chất đến tinh thần.

Tết năm nào sang chơi, nhìn cậu con trai được mẹ sắm đồ quần áo mới bảnh bao, trong khi cô con gái chỉ mặc quần áo giản dị, đến người ngoài như chúng tôi cũng thấy xót xa. Thế nhưng, bà Phương vẫn cho rằng, đó là chuyện bình thường.

Dù bị phân biệt đối xử, chịu nhiều thiệt thòi nhưng con gái bà Phương vẫn là đứa trẻ hiểu chuyện. Em chịu khó học hành, sau này đỗ vào một trường đại học có tiếng ở Thủ đô. Tuy nhiên, mỗi tháng chỉ được mẹ cho vỏn vẹn chút tiền học phí nên em phải tự đi làm thêm kiếm tiền trang trải sinh hoạt phí trong suốt mấy năm ăn học.

Còn cậu em, do ham game, lười học nên chỉ học đến hết cấp 3, sau đó lên thành phố làm thuê nhưng nghe nói cũng buổi làm buổi bỏ, nhảy hết chỗ này đến chỗ khác vẫn chưa ổn định.

4 năm trước, sau khi chồng qua đời không lâu, nghe lời con trai, bà Phương đã cắt một nửa mảnh vườn bán lấy tiền cho con trả nợ. Ngỡ làm vậy là thương con nhưng sau đó, thỉnh thoảng, mọi người trong xóm lại thấy một nhóm người lạ tìm về tận nhà để đòi nợ tiếp. Vậy là bà Phương lại mướt mải chạy theo để trả nợ cho đứa con trai "báo". Thậm chí bà còn yêu cầu con gái phải hỗ trợ để giúp em trai trả nợ.

Những năm gần đây, sức khỏe bà Phương yếu dần, cô con gái từ thành phố thường đi đi về về thăm bà nhưng có lẽ, điều đó vẫn không làm bà vui. Bởi người mà bà muốn gặp thật sự là cậu con trai thì lại biệt tăm không thấy đâu.

Rồi bỗng những ngày gần cuối tháng 8 vừa qua, cậu con trai nằng nặc về đòi bà lập di chúc. Sau đó không lâu, bà Phương sốc khi biết tin, toàn bộ nhà cửa, ruộng vườn của ông bà đã bị cậu con trai đem gán nợ hết.

Biết sự thật, bà đổ bệnh nặng phải vào viện điều trị. Trong những ngày ấy, mọi người cũng chỉ thấy cô con gái ngày đêm ở viện với bà. Dù biết chuyện nhưng cô con gái không hề trách móc mẹ, chỉ động viên cho bà vượt qua được bạo bệnh.

Thế nhưng, vì quá sốc cộng với sức khỏe đã yếu từ lâu, bà ngày một tiều tụy. Những ngày cuối cùng trên giường bệnh, bà Phương liên tục rơi nước mắt hối hận tự trách bản thân mình.

Những năm tháng sống thiên vị, hờ hững, lạnh nhạt với con gái bỗng ùa về trong bà như một cơn bão. Bà hiểu, mình đã sai – sai từ trong suy nghĩ, sai từ cách yêu thương, sai đến tận cùng.

Còn người con trai mà bà từng hết lòng tin tưởng, yêu thương, giờ chẳng một cuộc điện thoại, chẳng một lần hỏi han.

Ngày cuối cùng, bà yếu đến mức nói câu xin lỗi con gái cũng không còn rõ. Rồi bà "ra đi" trong vòng tay con gái – người duy nhất ở bên đến phút cuối cùng.

Đám tang bà Phương xong xuôi cũng cả tuần nay nhưng dư âm của nó vẫn khiến nhiều người trong xóm phải suy nghĩ. Có người tỏ vẻ xót thương nhưng cũng có người trách bà sống không công bằng, đến cuối đời phải "ra đi" trong cay đắng như vậy…

*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi.

"Không có con trai đời rất là ngắn" và những suy nghĩ gia tăng tình trạng trọng nam khinh nữ'Không có con trai đời rất là ngắn' và những suy nghĩ gia tăng tình trạng trọng nam khinh nữ

GiadinhNet - Nhiều nam giới khi được hỏi đã cho rằng không có con trai đời họ rất là ngắn. Đồng thời cũng vì quan niệm và định kiến về giới là sau khi kết hôn con gái phải về sinh sống và chăm lo cho gia đình nhà chồng nên con gái thường không được hưởng phần thừa kế từ cha mẹ và việc thờ cúng tổ tiên vẫn được coi là công việc của con trai.

Ngân
Ý kiến của bạn
Tags:
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.