Sự "cao tay" của mẹ chồng khiến tôi dù ghét bỏ chồng cũng không muốn, không thể rời đi
Nhìn bà, tôi thấy rất thương nhưng làm theo ý bà thì tôi thấy mình thật tệ.
Tôi cưới Hưng sau 5 tháng quen biết. Ngày ấy, tôi tin vào những lời ngọt ngào, tin vào nụ cười hiền lành và những cử chỉ tưởng chừng tử tế của anh nhưng cưới rồi mới biết, người đàn ông ấy chẳng khác nào một đứa trẻ lớn xác: lười biếng, nát rượu, chẳng có chí làm ăn, chỉ biết nằm nhà đổ đốn.
Tôi đi làm về mệt nhoài, anh vẫn ngồi đó, bật tivi, giọng lè nhè mắng mỏ gì đó khiến tôi ngao ngán. Nếu không có mẹ chồng, chắc tôi đã dọn đồ đi từ lâu.
Bà là người phụ nữ khéo léo và tinh tế đến mức khiến tôi vừa nể vừa thương. Mỗi sáng tôi đi làm, bà đều dậy sớm chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng, nhẹ nhàng dặn dò: "Con nhớ ăn cho no, đừng để đói rồi tụt huyết áp".
Bà không bao giờ nói một lời trách con trai, chỉ thở dài và bảo: "Nó hư là tại mẹ nuông chiều, lỗi ở mẹ nên mong con cố gắng thêm chút, đàn ông nhiều khi phải có người đẩy mới chịu bước".
Cứ thế, bà dỗ tôi ở lại bằng những lời ngọt ngào, bằng những hành động nhỏ nhặt mà khiến lòng tôi mềm nhũn.
Một hôm, bà đưa tôi một cái túi vải in logo ngân hàng, nói: "Mẹ biết bên ngoại con cũng chẳng khá giả gì. Đây là chút tiền mẹ gửi, con mang về biếu bố mẹ, nói là của hai vợ chồng cho ông bà thông gia vui".
Tôi mở ra, thấy 100 triệu, tay run run, bà giàu thật nhưng cái cách bà cho tiền khiến tôi khó xử. Tôi không muốn nhận, bà lại cười hiền bảo tôi đừng khách sáo, bà chỉ mong tôi và Hưng sống yêu với nhau, sinh cho bà một đứa cháu thì bà chẳng tiếc tôi cái gì.
Tôi cười gượng, cứ tưởng bà nói vậy thôi, không ngờ cứ thỉnh thoảng bà lại nhắc, cho đến một lần bà đề cập thẳng rằng sẽ cho tôi 1 tỷ nếu tôi sinh cho bà một đứa cháu, bất kể là trai hay gái, chỉ cần cho bà được bế cháu, bà sẵn sàng bán đi mảnh đất bà dành dụm được, cho tôi 1 tỷ, tôi thích làm gì, tiêu gì thì tiêu, số tiền còn lại bà sẽ dành để nuôi dưỡng con tôi nên người và làm chút vốn cho tương lai của con.
1 tỷ là con số rất lớn đối với tôi, với gia đình mẹ đẻ tôi, tôi có thể làm được rất nhiều việc với số tiền đó. Nhưng sinh con cho Hưng thì tôi lại sợ đứa trẻ sẽ chịu khổ cả đời. Mỗi lần nhìn chồng, tôi chỉ thấy cay đắng, ghét bỏ chứ chẳng có chút tình yêu, tình thương nào nữa. Thử hỏi như vậy thì làm sao tôi có thể sinh con cho anh được.
Ảnh minh họa
Nhiều lần Hưng về nhà với bộ dạng say khướt, quát tháo, đập phá nhà cửa. Mẹ chồng phải chạy ra can ngăn, bà còn xua tôi vào, không cần tôi dìu hay chăm sóc Hưng, bà tự làm mọi thứ chỉ để tôi không ghét bỏ chồng thêm.
Sáng hôm sau, bà đến phòng tôi giọng nhỏ nhẹ: "Đàn ông mà, có lúc sai, có lúc yếu đuối. Con đừng bỏ nó. Rồi mẹ sẽ sắp xếp cho nó làm việc ở công ty bạn mẹ, lương ổn định hơn. Chỉ cần con đừng nghĩ đến chuyện rời đi".
Tôi biết bà thương con trai nhưng cách bà níu kéo tôi lại bằng tiền, bằng tình, bằng cả sự mềm mỏng khiến tôi day dứt hơn cả sự cấm cản. Có lẽ bà hiểu con mình chẳng ra gì, nên đang dùng mọi cách để giữ tôi lại vì chỉ cần tôi rời đi thì con trai bà sẽ hỏng hẳn, sẽ chẳng còn gì nữa.
Đêm nào tôi cũng trằn trọc. Bên cạnh là người chồng say ngủ, hơi rượu nồng nặc, còn trong đầu tôi vang lên hình ảnh và câu nói của mẹ chồng.
Tôi có nên sinh một đứa con để bà yên lòng, dạy dỗ lại nó bởi bà đã thất bại trong việc dạy con, giờ bà dồn hết tình cảm và hi vọng vào cháu. Như vậy thì con tôi có hạnh phúc, tôi có yên lòng? Nhìn bà, tôi thấy rất thương nhưng làm theo ý bà thì tôi thấy mình thật tệ khi cố sinh con ra trong hoàn cảnh này, xin cho tôi lời khuyên.
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.

