Nặng lời với chị dâu vì nghĩ chị ấy có ý định tranh chấp tài sản, không ngờ chị lại bình thản mở 2 tấm ảnh chụp căn nhà và cuốn sổ đỏ khiến tôi tái mặt
Tôi luôn nghĩ chị dâu là người xấu khi có ý định tranh chấp tài sản, nhà cửa. Nhưng khi nghe chị nói những điều thật lòng, tôi tái mặt, lặng người.
Vợ chồng tôi gặp trục trặc ngay sau khi cưới nên đã ly hôn sau đó 2 năm. Khi đó, con gái tôi chưa đầy một tuổi, vẫn còn cần người chăm sóc. Tôi buộc phải ôm con về nhà mẹ đẻ ở vì không thể ra ngoài thuê trọ được. Cũng may từ khi tôi đi lấy chồng, mẹ luôn để dành cho tôi một phòng riêng. Nhưng điều tôi không thích nhất chính là ở cùng chị dâu.
Chị dâu tôi tính tình kiệm lời, lúc nào cũng lui cui làm hết việc này đến việc khác, không thích trò chuyện với ai. Đi làm về, chị ấy lại nấu nướng, dọn dẹp, tôi nhờ bế con giúp một chút thôi cũng từ chối. Chị ấy còn nói tôi cứ chăm con đi, đợi chị ấy nấu ăn xong rồi xuống ăn thôi.
Hàng tháng, chị ấy nhận lương xong cũng không hề cho con tôi một đồng. Không phải tôi có ý vòi vĩnh tiền bạc đâu, chỉ là mẹ con tôi túng thiếu quá nên nhiều khi tôi cũng cần tiền. Mà lương chị ấy tới mười mấy triệu chứ có ít đâu.
Đi làm về, chị ấy lại nấu nướng, dọn dẹp, tôi nhờ bế con giúp một chút thôi cũng từ chối. (Ảnh minh họa)
Có lần bí quá, tôi hỏi xin tiền anh trai để mua sữa cho con thì chị dâu nghe được. Không nói không rằng, chị ấy gọi người đem tới một thùng sữa trị giá mấy triệu bạc. Nhưng cái cách chị ấy đem thùng sữa lên cho tôi chẳng khác nào bố thí cả. Lần đó, tôi giận anh lắm, tôi xin anh chứ có xin xỏ chị dâu đâu.
Hai năm gần đây, mẹ tôi thường xuyên nhập viện vì bệnh tim. Chị dâu tôi lại ra vào viện liên tục, chăm sóc mẹ tôi cũng gọi là chu đáo. Nhưng khi về nhà, chị ấy lại la lối rần trời, mắng cả tôi. Chị nói tôi ở nhà mà không biết dọn dẹp nhà cửa, không biết nấu cả nồi cháo cho mẹ. Nhưng đâu phải tôi không muốn làm, chỉ là con tôi còn nhỏ quá, lại bện hơi mẹ, tôi không thể bỏ con tự chơi để làm việc được. Nhỡ con tôi xảy ra chuyện gì thì người đau khổ nhất chẳng phải là tôi sao?
Hôm qua, mẹ gọi tôi và vợ chồng anh trai lại để nói chuyện phân chia tài sản nếu lỡ mẹ có mất đột ngột. Không hiểu sao khi đó, tôi lại cảm thấy chị dâu đang có ý định muốn chiếm tài sản làm của riêng. Tôi xỉa xói: "Chắc chị nói gì nên mẹ mới phân chia tài sản đúng không?". Mẹ tôi trừng mắt, mắng tôi hẹp hòi, ích kỉ. Tôi ngồi giận tím mặt, không nghĩ mẹ lại mắng con gái, bênh con dâu .
Anh tôi còn bảo tôi xem lại cách sống, không thể vin vào con nhỏ để lười biếng, ăn bám được. (Ảnh minh họa)
Chị dâu ngồi im, đợi mẹ mắng tôi xong rồi mới lấy điện thoại mở tấm ảnh chụp căn nhà và cuốn sổ đỏ có tên chị ra và lên tiếng. "Vợ chồng chị đã mua nhà từ lâu rồi cô Út ạ. Căn nhà ấy còn tiện nghi, đầy đủ, khang trang hơn căn nhà hiện tại. Nhưng với chị, tình nghĩa quan trọng hơn tài sản rất nhiều. Nếu cô Út thích, chị để lại căn nhà này cho cô, chị đưa mẹ đến ở với vợ chồng chị. Tùy cô Út quyết định, chị chỉ cần mẹ thôi".
Từng lời chị nói khiến tôi tái mặt, lặng người đi vì xấu hổ và ê chề. Anh tôi còn bảo tôi xem lại cách sống, không thể vin vào con nhỏ để lười biếng, ăn bám được. Lúc lên phòng rồi, tôi vẫn còn ê mặt vì bị mắng mỏ nhiều như thế. Đã thế, mẹ và anh còn đứng về phía chị dâu. Hay là tôi xin anh trai chuyển đến nhà anh ấy ở, để lại căn nhà này cho vợ chồng anh? Chứ tôi con nhỏ, sao làm việc nhà được. Ai có con nhỏ thì mới hiểu được hoàn cảnh của tôi bây giờ. Mà không làm thì lại gây chướng mắt người khác. Mong mọi người cho tôi ý kiến.
(ngochuyen...@gmail.com.vn)
Theo Báo Dân sinh
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 5 giờ trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 17 giờ trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 1 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Gần 80 tuổi, phải sống tủi nhục ở nhà con thứ vì quyết định sai lầm khi chia đất trong quá khứ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Giờ ở quê tôi, mỗi lần có ai nhắc chuyện chia đất cho con, người ta lại lấy chuyện nhà ông Thịnh ra để kể…
Muốn đi xuất khẩu lao động để thoát nghèo, nhà chồng lại lo tôi sẽ "hư hỏng"
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi biết tôi có ý định đi xuất khẩu lao động, bố mẹ chồng và cả các anh chị em bên nội đều phản đối kịch liệt.
Lương hưu cao nhưng tuổi già vẫn bất hạnh: Tôi hối hận khi bán nhà ở quê lên ở cùng con trai
Tâm sựGĐXH - Đến bây giờ, tôi mới hiểu rằng lương hưu cao không thể đổi lấy cảm giác được tôn trọng và sống thoải mái trong chính quãng đời cuối cùng của mình.