Hà Nội
23°C / 22-25°C

Ngày đầu tiên về làm dâu tôi chết trân tại chỗ khi thấy…

Thứ sáu, 10:23 18/09/2015 | Tâm sự

Đôi khi tôi thầm ước giá như ngày đó tôi không gặp người đàn ông đó, giá như hồi đó tôi không sống thử với anh ta thì giờ đây mọi sự đâu ra nông nỗi này.

Ngày trước học ở Sài Gòn tôi có qua lại với 1 người đàn ông, người đó khá lạnh lùng. Anh ta ít nói nhưng chính điều đó làm tôi bị cuốn hút, chính vì vậy mà tôi đã chủ động theo đuổi hắn - điều mà một đứa con gái như tôi chưa bao giờ làm. Tôi thuộc kiểu con gái cá tính và hơi ngông cuồng, nhưng đó chỉ là tuổi trẻ. Bây giờ khi đã đi làm và tự lo toan cuộc sống tôi bắt đầu chín chắn hơn, trưởng thành và nghiêm túc hơn.

Tôi và người đó đã yêu nhau thậm chí còn sống thử với nhau 1 thời gian khá dài. Điều buồn cười là dù yêu nhau nhưng tôi chưa một lần về nhà anh chơi vì quê anh ở Bắc, anh cũng khá kín tiếng về gia đình. Tôi chỉ biết anh có 1 chị gái và 1 người em trai. Anh vào Sài Gòn vì anh thích bay nhảy và muốn làm những điều mình thích. Anh ít kể về gia đình và tôi cũng không dám hỏi nhiều.

Chúng tôi chia tay sau hơn 1 năm hẹn hò và chung sống vì anh nói anh muốn đi du học và định cư bên đó. Anh không muốn tôi phải chờ đợi, thế rồi chúng tôi xa nhau. Tôi đã mất một thời gian dài để quên được anh.

Sau này vì yêu Hà Nội, muốn biết cái cảm giác mùa thu se lạnh và mùa đông buốt giá như anh vẫn hay kể. Tôi đã khăn gói ra Bắc làm việc và tại đây tôi gặp một người con trai làm cùng công ty, sau này là chồng tôi. Anh là trưởng phòng thiết kế, tôi là cấp dưới của anh. Sau một thời gian, chúng tôi khá thân thiết và rồi yêu nhau. Dĩ nhiên tôi không ngu ngốc đến mức kể hết quá khứ mình đã sống thử với người yêu cũ cho chồng mình nghe.

Ngày yêu chồng tôi, chúng tôi cùng nhau rong ruổi hết mọi con đường Hà Nội, tôi yêu nơi đây và đôi lúc nó khiến tôi nghĩ về những lời người đó nói trước đây. Anh ta nói đúng: Hà Nội rất đẹp.

Hẹn hò hơn 1 năm thì chúng tôi tiến đến hôn nhân, vì quá khứ ở Sài Gòn nên tôi không sợ bị ai phanh phui và tố cáo vì trước đây cũng ít  bạn bè biết tôi sống thử. Tôi kết hôn trong niềm hạnh phúc vô bờ bến vì đó là cái kết của một tình yêu đẹp. Tôi yêu chồng mình và muốn ở bên anh ấy.

Ngày cưới, anh trai anh ấy không về kịp vì bị nhỡ chuyến bay. Tôi cũng ngờ ngợ sao hoàn cảnh nhà chồng lại giống gia đình mà người yêu cũ của tôi kể vậy. Nhưng ngày trước anh ta đi Pháp chứ không phải đi Anh như anh trai của chồng tôi. Tôi xin xem ảnh nhưng chồng tôi nói, anh ấy có facebook nhưng không bao giờ đăng ảnh và từ bé anh ấy sống xa nhà nên gia đình không có bức nào chụp chung, chỉ có vài bức hồi nhỏ nhưng nó khá mờ.

Tôi thôi không để tâm về anh trai chồng nữa vì dù sao cũng không thể có sự trùng hợp đó được. Với lại ngày trước tôi xem chứng minh thư thì thấy người yêu cũ sinh năm 84 còn anh trai chồng lại sinh năm 85 và hình thức của họ cũng không giống nhau.

Ngày đầu tiên về làm dâu tôi rất hồi hộp. Sau đêm tân hôn, tôi dậy sớm nấu cơm vì sáng nay anh trai chồng sẽ về đến nhà. Lúc tôi đang loay hoay trong bếp thì cả nhà vui vẻ, hạnh phúc khi đón anh trai chồng.

Chồng tôi gọi: “Em ơi lên phòng khách đi, anh Cò về rồi này (Cò là tên thân mật của anh trai chồng ở nhà và từ trước giờ chồng chỉ gọi tên này chứ chưa gọi tên thật bao giờ nên tôi cứ tưởng anh trai chồng tên Cò). Tôi rửa tay và bê khay nước lên phòng khách.

Vừa nhìn thấy anh trai chồng, cả khay nước trên tay tôi suýt rơi xuống. “Trời ơi! Sao lại là người đó, sao lại như vậy”. Tôi sửng sốt, đứng như chết trân giữa nhà, anh ta cũng bất ngờ đến bối rối. Cả nhà chồng nhìn tôi, chồng tôi phá vỡ không gian yên tĩnh bằng câu nói:

- Đây là anh Cò, à không, anh Phong anh trai anh.

"Nguyên ư? Sao chồng tôi không nói từ đầu anh ta tên Phong mà cứ gọi là Cò". Đầu óc tôi quay cuồng nghĩ. Tôi cố tỏ ra bình tĩnh dù chân mềm nhũn bước không nổi:

- Vâng! Em chào anh.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm rồi cũng lấy lại phong độ và nói:

- Chào em dâu.

Từng chữ được nói chậm rãi khiến tôi thấy ớn lạnh cả sống lưng. Cả nhà ngồi xuống phòng khách, mẹ tôi cứ kể về anh trai của chồng còn tôi thì hồn phách như lạc trên mây, tai ù đi chẳng nghe gì. Lúc đó trong đầu tôi chỉ nghĩ: “Làm thế nào đây, nếu anh ta nói ra sự thật với nhà chồng tôi thì hôn nhân này bung bét hết. Chồng tôi sẽ đau khổ và rất thất vọng về tôi. Mỗi ngày cứ chạm mặt người đàn ông mà mình đã từng chung sống thì tôi biết phải làm sao”. Tôi run rẩy mặt cắt không ra máu, thấy tôi không khỏe chồng đưa tôi về phòng. Hai hôm nay anh chồng chỉ nói với tôi đúng 1 câu khi lướt qua nhau ở cầu thang:

- Trái đất này tròn thật, em cố gắng sống cho tốt và hạnh phúc.

- Anh hãy làm như không có chuyện gì xảy ra được không? Xin anh.

-  Bình tĩnh đi, có gì mà run vậy, mấy năm qua anh đã rất nhớ em đấy.

Câu nói đó không hiểu là chúc phúc hay đe dọa nữa nhưng nó khiến tôi thấy sợ hãi. Cả đêm tôi không thể nào ngủ nổi, tôi phải làm thế nào đây. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Theo Một thế giới

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm

Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm

Tâm sự - 22 giờ trước

Em gái bệnh nặng phải nhập viện nhưng người vợ lấy lý do bận công việc, chỉ thăm nom qua loa khiến người chồng hụt hẫng, làm lộ ra mâu thuẫn về trách nhiệm và tình cảm trong gia đình.

Mẹ hay kể chuyện vợ chồng tôi cho họ hàng đánh giá

Mẹ hay kể chuyện vợ chồng tôi cho họ hàng đánh giá

Tâm sự - 1 ngày trước

Sau hơn một năm kết hôn, tôi mệt mỏi vì mẹ đẻ vẫn ác cảm với chồng, thường đem chuyện vợ chồng tôi kể cho họ hàng nghe rồi để mọi người cùng phán xét.

Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ

Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu một điều rất thực tế: Tiền không quyết định được hạnh phúc, nhưng thiếu tiền thì tuổi già mất đi cảm giác an tâm.

5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?

5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?

Tâm sự - 1 ngày trước

Cưới nhau bao năm, làm IVF đến 5 lần vẫn thất bại, mẹ chồng ngày càng tỏ thái độ khó chịu ra mặt với tôi, thậm chí bà nói thẳng tôi nên ly hôn để chồng tìm vợ mới.

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Tâm sự - 2 ngày trước

Mảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

Tâm sự - 4 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.

Top