'Ngày nào chồng cũng dựng cổ tôi dậy lúc 6h bắt làm bữa sáng'
Kể từ khi tôi 'về hưu non', anh ấy tự cho mình cái quyền đối xử với tôi như vậy.
Chúng tôi đã ở bên nhau 15 năm, tôi ngoài 40 tuổi, chồng hơn tôi gần một con giáp, là người thành đạt.
Nếu không vì sức khỏe yếu thì tôi cũng không xin nghỉ làm, nhưng tôi nhiều bệnh tật, trong người lúc nào cũng mệt mỏi, làm việc chậm chạp, lại thêm chứng đau đầu càng ngày càng nặng nên thường hay phải xin nghỉ ốm, gây tổn thất cho công ty.
Sau nhiều lần bị đồng nghiệp nói ra nói vào, sếp cũng gọi lên vì kết quả công việc tồi tệ, tôi chán nản quyết định xin thôi việc.
Tôi cứ tưởng thôi thì nghỉ việc ở nhà sống cảnh điền viên, mình nhu cầu không có nhiều, quanh đi quẩn lại chỉ chăm sóc cửa nhà, lo chuyện cơm nước, chăm sóc các con, chuyện bài vở chúng nó cần gì thì hỗ trợ, cuối tuần vợ chồng đưa các con đi chơi thế là vui. Nhưng ở nhà rồi mới thấy nhiều chuyện ức chế bắt đầu phát sinh, mà không nói ra thì không chịu được.
Kể từ khi tôi không đi làm nữa, việc lớn nhỏ trong nhà dính đến tiền chồng tôi đều lo tất, các hóa đơn tiền điện, nước, chi tiêu cho ăn uống, sinh hoạt anh ấy đều trả, cả tiền học cho các con.
Tôi sống rất biết điều, vì gánh nặng dồn lên vai chồng nên tôi không tiêu xài hoang phí, cũng chẳng hay mua gì cho mình, khi đi chợ thì tìm mọi cách để cắt giảm chi tiêu, cố gắng xoay xở trong ngân sách.
Sự cố gắng của tôi, chồng không nhìn thấy. Anh ấy chỉ thấy rằng vợ sướng quá khi có rất nhiều thời gian rảnh rỗi, nên khi anh về nhà mà mọi việc chưa đâu vào đấy anh sẽ cằn nhằn, "cả ngày ở nhà làm gì mà cơm chưa nấu xong", "quần áo phơi ngoài dây chưa rút", "nhà cửa đi sạn chân quá không lau hay là sao", "nước tắm cho chồng còn chưa bật"...
Anh ấy đối xử như thể tôi là người giúp việc vậy trong khi ngày trước, khi tôi cũng đi làm và mang tiền về chi khoản nọ khoản kia thì chồng tôi không coi thường vợ như thế.
Cái điều tôi bực dọc nhất là tôi vốn hay bị bệnh đau đầu, buổi sáng khi thức giấc còn cần nằm lại một lúc trên giường cho cơ thể quen dần, tỉnh hẳn rồi mới ngồi dậy, vậy mà chồng cứ đều đặn ngày nào cũng đặt đồng hồ, đúng 6h chuông kêu inh ỏi làm tôi giật mình thon thót, rồi anh ấy dựng cổ tôi dậy bảo đi chuẩn bị bữa sáng cho chồng mang đi làm. Tôi bảo sao không ăn quà sáng ở ngoài đường đi, thì anh ấy lại bảo tôi "đã không làm ra tiền còn nghĩ cách tiêu tiền giỏi nhỉ".
Nghĩ mà tủi thân, vợ chồng chung sống bao nhiêu năm ân tình tưởng đến tuổi già có người nhờ cậy, thương mình, chăm lo sức khỏe của mình, thì chồng tôi lại trở nên như vậy.
Tôi buồn nhưng không dám nói với các con, sợ chúng nó lại nghĩ mẹ già rồi giờ ở nhà lại thành lẩn thẩn suy nghĩ linh tinh. Mấy lần tôi giận chồng nằm bẹp trong giường không ra ngoài các con lại tưởng tôi ốm, trong khi chồng thì không được một lời hỏi han...
Đúng là không có công ăn việc làm thì tự khắc bị khinh. Vợ chồng về già, không lẽ đến tuổi bệnh tật đều đối xử với nhau như vậy? Ở trong một nhà, người không kiếm ra tiền nữa thì sẽ không còn tiếng nói hay sao?
Nghe được câu con gái cầu xin trong phòng bệnh của bà nội, tôi đứng ở cửa mà chết lặng, chân tay lạnh ngắt
Tâm sự - 7 giờ trướcMỗi lần nhớ lại câu nói của con trong bệnh viện, tôi vẫn thấy nhói lên.
10 năm tìm con không thành và 'món quà' định mệnh từ người cũ của chồng
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Trong giây phút ấy, nhìn đứa trẻ khát sữa, tôi đã ngỏ ý với chồng xin nhận nuôi bé. Anh vô cùng bất ngờ, anh cũng muốn thế nhưng lại sợ tôi buồn vì dù sao hai người cũng từng có một quá khứ sâu đậm.
Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày
Tâm sự - 12 giờ trướcNghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.
Thường xuyên đi công tác cùng sếp, tôi hoảng sợ khi nhận ra mình đã yêu
Tâm sự - 15 giờ trướcỞ tuổi 30, giữa những chuyến công tác và áp lực công việc, tôi không ngờ mình lại rung động trước chính người sếp luôn giữ khoảng cách đúng mực. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, nhưng cảm xúc ấy âm thầm lớn lên, khiến tôi hoảng sợ bởi sếp đã là người có ràng buộc...
Bố mẹ ăn mừng khi tôi ly hôn vợ khuyết tật, 2 tháng sau tôi phải quỳ xuống xin cô ấy tái hôn
Tâm sự - 19 giờ trướcBố tôi nổi giận, cho rằng tôi "dở hơi", vừa thoát ra lại chui vào. Họ nói tôi sẽ khổ cả đời, rằng người ngoài sẽ cười chê, rằng tôi đang tự làm khó mình.
Bị phát hiện nhận quà của 30 chàng trai tán mình, vợ cãi 'hồi đó còn độc thân'
Tâm sự - 1 ngày trướcCưới 2 tháng, tôi phát hiện vợ từng tán tỉnh qua lại và nhận quà của khoảng 30 người đàn ông, bị chất vấn thì cô ấy lý sự rằng hồi đó độc thân nên chẳng có gì sai.
Lấy phải vợ 'vừa lười vừa vụng' và cái kết sau 1 năm làm dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Anh thừa biết tôi vụng về, lười biếng, không biết nấu ăn, công việc lại chỉ ở mức lương "ba cọc ba đồng"...
Chồng là cháu đích tôn và những lần 'đối đầu' với cả họ để bảo vệ vợ mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn thường bảo, lấy chồng là 'cháu đích tôn' chẳng khác nào bước chân vào một cuộc chiến với những lễ nghi và định kiến cổ hủ. Nhưng không, chồng tôi - một người đàn ông 27 tuổi - đã dạy cho tôi biết thế nào là bản lĩnh của một người trụ cột khi anh dám một mình đối diện với cả dòng họ để giữ lại nụ cười cho vợ.
“Sống thử” vài tháng, tôi phát hiện bạn gái hẹn hò người cũ rồi báo có thai
Tâm sự - 2 ngày trước“Sống thử” vài tháng, tôi thấy nhiều điểm không thể dung hòa với bạn gái, nhất là lối sống bừa bộn, dễ dãi. Tôi phát hiện cô ấy vẫn liên lạc và gặp gỡ bạn trai cũ. Khi tôi còn đang tính chia tay vì mất niềm tin, cô ấy bất ngờ thông báo có thai.
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?
Vợ tôi thà ăn Tết ngoại chứ nhất quyết không nhìn mặt mẹ chồng sau 2 năm 'bị hành hạ'
Tâm sựGĐXH - Có lẽ nỗi đau trong những ngày ở cữ quá lớn khiến em không thể đối diện. Tôi thực sự bế tắc, không biết nên làm thế nào để kết nối hai người, hay là cứ để thời gian làm mờ đi tất cả?