Ngày tự do của nữ sinh vụ án đình đám
Thanh Thúy - một trong hai nữ sinh vừa được tuyên án thả tại tòa vào chiều 10/3/2011, đã có ngày đầu tiên tự do tại nhà của mình.
![]() |
|
Chụp ảnh với luật sư Trần Đình Triển. |
Ngay buổi tối đầu tiên khi được về đến nhà, bà con hàng xóm đã đến nhà Thúy chúc mừng ngày em trở về. Ai cũng đến ôm chầm lấy em, và an ủi Thúy có nghị lực, niềm tin và bản lĩnh để hướng tới cuộc sống tương lai.
Tối 10/3, thị trấn Việt Lâm nơi gia đình Thúy sinh sống bị mất điện. Dẫu vậy, cũng không làm giảm niềm hạnh phúc vỡ òa đến với gia đình.
![]() |
|
Mẹ con Nguyễn Thị Hằng, phút gặp gỡ sau khi Hằng được trả tự do tại trại giam công an tỉnh Hà Giang. |
Khi tất cả hàng xóm láng giềng đã ra về, lúc ấy mới là khoảng thời gian gia đình trò chuyện. Ông Ha, bố của Thúy là ngời kiệm lời, trầm ngâm ngồi hút thuốc lào vặt, và im lặng. Hai em gái út của Thúy, sau khi nô đùa với chị đã mệt lử, lăn ra ngủ lúc nào không hay. Chỉ còn lại hai mẹ con tâm sự.
Bà Thơm kể, cả đêm ấy bà không ngủ. Thúy cũng không ngủ. Bà Thơm bị bệnh đau đầu hơn một năm nay, vì suy nghĩ nhiều tới chuyện của con. Đêm ấy, lần đầu tiên bệnh đau đầu của bà đỡ đi, vì có bàn tay con gái bóp đầu cho mẹ cả đêm.
Thúy nói chuyện với mẹ về tất cả, chuyện ăn ở sinh hoạt những ngày trong trại, về nỗi lo lắng, sợ hãi thời gian đầu khi mới bị bắt vào trại giam, chuyện riêng tư, thầm kín của con gái mới lớn… Người mẹ tưởng như đã héo úa sau những bất hạnh đã xảy ra, bây giờ dường như trẻ lại.
![]() |
|
Ngày đầu tiên tự do của Thuý tại nhà. |
Thúy bảo mẹ: “Con sẽ ở nhà, không đi học nữa. Mẹ mở cho con một cái cửa hàng be bé, con sẽ buôn bán, sẽ nuôi gà, nuôi lợn phụ giúp bố mẹ, chăm sóc hai em…”.
Thương con, bà Thơm bảo, như thế cũng không được. “19 tuổi, cuộc sống phía trước còn rất dài. Những vấp ngã đầu đời, con sẽ phải đứng lên để đi tiếp chứ không bao giờ được phép bỏ cuộc!”.
Bà muốn Thúy tiếp tục trở lại con đường học tập của mình, muốn con trở thành người có ích, giúp ích cho xã hội, cho nhiều người chứ không phải chỉ biết lo cho cuộc sống của riêng mình…
Tôi ngồi trò chuyện cùng cô nữ sinh vừa trải qua một cuộc thử thách rất dài… Trong câu chuyện, những hồn nhiên của một cô bé mới lớn vẫn còn nguyên. Cháu rất hay cười, vẫn còn có những câu nói rất “xì-tin”, vẫn còn ngu ngơ trước nhiều vấn đề trong cuộc sống, dẫu, chặng thử thách vừa qua cũng khiến Thúy phải nghĩ ngợi rất nhiều.
Em hỏi: “Chú ơi, cháu có 30 tháng tù treo, như thế có nghĩa là cháu không được phép đi đâu hả chú? Cháu chỉ được ở nhà hả chú? Nếu cháu muốn đi ra ngoài, xa hơn, như lên Hà Nội chẳng hạn, cháu làm thế nào để được đi…?”.
Hay đại loại: “Chú lập cho cháu một cái nick nhé. Xong chú add nick của chú. Lúc nào buồn và nhớ các chú phóng viên dưới Hà Nội, cháu sẽ nhắn tin cho các chú…”.


