Người đàn ông thất bại
Quen em trong một buổi chiều đi chơi với nhóm bạn thời cấp ba, tôi ấn tượng về một người con gái hiền dịu, ít nói nhưng thật hài hước, dí dỏm, lúc nào cũng muốn đem lại nụ cười cho những người xung quanh.
Nghe tôi thổ lộ tình cảm, em lặng yên không nói. Tôi nghĩ em cũng là con gái, mà đã là con gái thì có quyền chảnh, không sao, tôi sẽ đợi câu trả lời của em. Dù rất nhớ em nhưng những ngày sau đó tôi quyết định im lặng, chờ đợi.
Thế nhưng tôi đã nhầm. Em không chủ động liên lạc với tôi. Tệ hơn, em luôn tránh mặt, tìm mọi lý do mỗi khi tôi hẹn đi chơi. Đối với tôi, đó là một cú sốc. Trước giờ những cô gái mà tôi từng tán tỉnh chưa một ai từ chối tình cảm của tôi, vì vậy những cuộc tình “bọ xít” đó đến rất nhanh và cũng chóng tan thành mây khói.
Tôi vẫn quyết tâm theo đuổi và rồi em đã làm cho tôi phải cảm động vì sự thẳng thắn, trung thực: “Em đã từng yêu nhưng bây giờ em không thể yêu được nữa. Trái tim của em đã mất đi cảm xúc và nhịp đập tự nhiên của nó”. Tôi sững sờ. Tôi là một gã cũng khá điển trai, lại trẻ trung nên tôi nghĩ cô gái nào đến với tôi cũng sẽ tìm mọi cách để lấp liếm quá khứ không mấy đẹp của mình. Còn em, em không hề sợ, cũng không mảy may rung động với tôi.
Sự thật đó không làm tôi nản lòng, ngược lại tôi càng trân trọng và yêu thương em hơn, bởi nhận ra bản chất đẹp đẽ, sâu sắc bên trong của em. Ẩn sau những tiếng cười lạc quan, vẻ mặt kiên cường là một tâm hồn tổn thương mà em giữ kín cho riêng mình. Tôi chợt nhớ trước đây mình từng chủ động chia tay với những cô gái khác, dù họ không muốn. Lẽ nào... Tôi đã làm tổn thương họ như ai kia đã làm tổn thương em..