Nhà chồng coi vợ chồng tôi như cái mỏ vàng để đào cạn kiệt

Thứ bảy, 17:10 27/07/2013 | Tâm sự

Cuộc sống của tôi rất êm đềm, đến tuổi đi học thì đi học. Đến tuổi đi làm bố mẹ xin cho 1 công việc nhẹ nhàng, ổn định. Tôi sống vô lo vô nghĩ và chưa từng gặp phải 1 khó khăn quá lớn nào trong đời.

Đi làm được 1 năm, tôi gặp và yêu chồng tôi qua sự giới thiệu của cô bạn thân. Anh ấy là 1 người rất đàn ông tốt bụng, đàng hoàng, lại có chí tiến thủ. Tôi cảm thấy ở bên cạnh anh rất an toàn. Yêu nhau 10 tháng thì chúng tôi làm đám cưới, tôi tưởng như mình đã tìm được bến đỗ hạnh phúc cả đời.

Sai lầm của tôi là đã không tìm hiểu kỹ về nhà chồng trước khi cưới. Bố mẹ chồng tôi buôn bán ở chợ, không có lương hưu. Em gái của anh đã đi lấy chồng, gia cảnh không lấy gì làm khá giả. Vì vậy, trách nhiệm của chồng tôi đối với gia đình rất lớn.

Ban đầu, tôi nghĩ làm vợ thì phải giúp chồng trọn chữ hiếu với cha mẹ anh. Nhưng càng về sau, gánh nặng đó càng lớn, tôi không kham nổi.

Tôi lấy chồng được 1 năm thì bố mẹ chồng tôi nghỉ đi chợ vì sức khỏe yếu. Hai ông bà không có lương hưu nên tất cả đều há miệng chờ con trai nuôi. Vợ chồng tôi kham đủ khoản tiền trong nhà, chồng tôi phải vất vả làm thêm để nuôi gia đình.

Từ 1 người vô lo vô nghĩ, tôi phải tính toán chi li, tiết kiệm từng đồng để lo đủ ăn đủ mặc. Một nhà 5 miệng ăn, lại thêm con tôi còn nhỏ tiêu tốn nhiều chi phí. Hầu như chẳng tháng nào vợ chồng tôi dư ra được vài đồng tiết kiệm.

Thấy tình hình quá khó khăn, tôi đề nghị bố mẹ chồng mở thêm 1 tiệm tạp hóa nhỏ ở nhà để bán, thêm được đồng nào hay đồng ấy. Nhưng tôi vừa nêu ý kiến, mẹ chồng đã sồn sồn không đồng ý. Bà than mệt, than sức khỏe yếu không làm nổi. Bà còn bảo bà tốn cơm gạo nuôi chồng tôi bao nhiêu năm, giờ chồng tôi mới nuôi lại bà 1 năm mà đã trở mặt à?

Tôi không hiểu mẹ chồng tôi thế nào nữa. Than mệt nhưng ngày ngày bà vẫn đi buôn chuyện, vẫn đi thể dục với hàng xóm giỏi lắm. Cháu cũng không chịu trông, toàn là tôi phải đem gửi bên nhà mẹ đẻ.

Tôi cứ nghĩ mà xót xa. Từ khi lấy chồng, tôi chẳng biếu bố mẹ được thứ gì tử tế. Bố mẹ tôi còn phải dấm dúi cho tiền thêm, lại còn phải chăm cháu vất vả. Trong khi bố mẹ chồng đã chẳng giúp gì cho con cái, toàn ngồi mát mà lại được ăn bát vàng, tôi còn phải hầu hạ thêm. Tôi uất ức kinh khủng.

Nhiều khi than với chồng, chồng tôi lại ngồi phân tích bố mẹ anh không có; rồi thì tôi là vợ phải biết nghĩ, biết thông cảm. Tôi cũng cố thông cảm lắm rồi nhưng không được. Tôi cảm thấy quá bất công cho bố mẹ mình, cảm thấy thái độ lười biếng, ỷ lại của bố mẹ chồng là không thể chấp nhận.

Đã thế lại còn thêm cô em chồng suốt ngày tìm về nhà mẹ đẻ để vay mượn. Chồng làm ăn thất bát, vay nặng lãi rồi không trả được, cùng đường thì quay về nã tiền của anh trai. Chồng tôi vậy mà cũng cố vay hơn trăm triệu cho vợ chồng em gái.

Tôi ngăn cản thế nào anh cũng không nghe, anh còn mắng tôi là ích kỷ, nói rằng anh vay rồi anh trả chứ có đòi của nhà tôi đâu mà tôi phải ầm ĩ lên. Ruột thịt của anh làm sao mà anh bỏ rơi được.

Từ đó tới nay đã gần 1 năm rồi, chồng tôi thì vẫn đều đặn trả lãi ngân hàng, còn em gái anh thì cứ trơ ra như đá tảng. Có lần tôi nhắc, bảo em ấy phải đi trả khoản lãi ngân hàng đó đi, ai đời dùng tiền mà để anh trai phải gánh hết nợ hộ cho như thế. Em gái anh lại giở bài ôn nghèo kể khổ, khóc lóc ầm ĩ với anh. Anh lại mắng tôi không biết thông cảm, không biết nghĩ cho chồng, cho nhà chồng.

Tôi biết nhà anh khó khăn, biết anh phải là trụ cột. Nhưng vợ chồng tôi có phải mỏ vàng đâu mà hết bố mẹ chồng, em chồng rồi cả em rể anh ấy cũng đến đào lấy đào để như vậy.

Tôi rất bực mình, cái gì cũng phải có mức độ thôi chứ. Tôi biết nhà anh khó khăn, biết anh phải là trụ cột. Nhưng vợ chồng tôi có phải mỏ vàng đâu mà hết bố mẹ chồng, em chồng rồi cả em rể cũng đến đào lấy đào để như vậy.

Tháng trước, bố chồng tôi đột nhiên bị tai biến mạch máu não, lăn ra bất tỉnh phải đưa vào nhập viện. Bác sĩ kết luận ông bị liệt não rồi, bây giờ có sống cũng chỉ sống thực vật được thời gian vài tháng nữa và phải phụ thuộc nhiều vào thuốc men, máy móc rất tốn kém. Bác sĩ nói gia đình tôi tự chọn lựa xem có nên giữ mạng sống cho cụ hay để cụ ra đi cho thanh thản.

Bên nhà chồng tôi đòi tiếp tục để ông lại mà không tính đến việc để duy trì sự sống vài tháng cho ông cụ cần cả 1 núi tiền. Rồi gánh nặng ấy thì chỉ có vợ chồng tôi phải lo. Chồng tôi không tỉnh táo cũng nghe lời mẹ và em gái, không nghĩ tới hậu quả tương lai chỉ có vợ anh, con anh sẽ gánh hết.

Tôi lựa lời khuyên chồng, mong anh đừng tự đưa mình và vợ con vào ngõ cụt. Không thể nuôi bố anh sống thực vật mà làm khổ cả gia đình. Tôi vừa mở miệng nói, chồng tôi bật dậy tát tôi và gào lên “Tiền, cô lúc nào cũng chỉ biết tiền. Sao cô ác thế, vì tiền mà cô bảo tôi tự tay giết bố mình à?”.

Tôi sững sờ, không ngờ chồng tôi lại nghĩ tôi là hạng người như vậy. Bao năm nay tôi nhịn nhục, dâng bao nhiêu của cải vào nhà anh, thậm chí lấy cả tiền bố mẹ đẻ để bù vào mỗi lúc khó khăn. Vậy mà anh dám vu oan cho tôi, ra tay đánh tôi.

Tôi thu dọn đồ bế con về nhà mẹ đẻ. Tôi không muốn ở lại để tự tay đưa mình và con vào đường chết. Gánh nặng nhà chồng quá lớn, tôi không kham nổi.

Mấy hôm nay tôi nghe được tin chồng đang chạy vạy khắp nơi lo tiền trang trải cho bố anh. Tôi xót xa và thương anh. Cũng chỉ vì anh quá nặng tình, nặng nghĩa nên mới đến nông nỗi này.

Anh có gọi điện xin lỗi, mong tôi trở về, anh bảo anh rất cần 1 chỗ dựa trong lúc khó khăn như thế này. Thực sự tôi thương chồng nhưng tôi không thể đồng ý với cách làm của anh. Tôi không muốn tiếp tục khổ sở vì gánh nặng kinh tế nhà chồng thêm nữa. Tôi phải làm sao đây?

Theo aFamily

thanhloan
Ý kiến của bạn
Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền

Hơn 40 tuổi vẫn được mẹ dúi cho tiền

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Có một sự thật là, cha mẹ già đi từng ngày nhưng tình yêu dành cho con dường như chưa bao giờ vơi bớt. Đôi khi, điều khiến họ hạnh phúc không phải là cho con bao nhiêu tiền hay bao nhiêu quà, mà chỉ đơn giản là vẫn còn có thể chăm sóc con theo cách của riêng mình.

Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về

Mẹ chồng vừa xem nhà mới đã muốn nhập hộ khẩu cho cháu ngoại, tôi chỉ nói một câu rồi mời bà về

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Sau hơn chục năm vợ chồng dành dụm mới mua được căn nhà đầu tiên, tôi từng nghĩ niềm vui ấy sẽ được cả gia đình chia sẻ. Nhưng chỉ một câu nói của mẹ chồng trong ngày đến thăm nhà mới đã khiến tôi nhận ra rằng, nếu không biết bảo vệ giới hạn của mình, sự nhẫn nhịn rất dễ trở thành cái cớ để người khác mặc nhiên đòi hỏi nhiều hơn.

Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật

Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật

Tâm sự - 11 giờ trước

GĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.