Nhờ một chi tiết khi xem phim Sex Education, tôi ngừng 'đòi con phải vui vẻ' mọi lúc, và điều kỳ diệu đã xảy ra!
GĐXH - Sex Education – dù là một bộ phim nói nhiều về giới tính – nhưng lại dạy tôi điều quan trọng hơn cả: Cảm xúc, nếu không được đối diện, sẽ luôn âm thầm lớn lên thành tổn thương. Và đôi khi, bài học nuôi dạy con không nằm ở việc giúp con vượt qua nỗi buồn thật nhanh, mà nằm ở chỗ cùng con bước qua nỗi buồn ấy một cách chậm rãi và tử tế.
Sex Education – dù là một bộ phim nói nhiều về giới tính – nhưng lại dạy tôi điều quan trọng hơn cả: Cảm xúc, nếu không được đối diện, sẽ luôn âm thầm lớn lên thành tổn thương. Và đôi khi, bài học nuôi dạy con không nằm ở việc giúp con vượt qua nỗi buồn thật nhanh, mà nằm ở chỗ cùng con bước qua nỗi buồn ấy một cách chậm rãi và tử tế.
Tôi từng nghĩ mình là một người mẹ vui vẻ và tích cực. Ngày nào tôi cũng cười, cũng trêu đùa con, cũng nhắc nhở con rằng: "Vui lên nào!", "Cười đi chứ!", "Chuyện có gì to tát đâu mà buồn!"… Cho đến một hôm, tôi nhận ra mình đang làm một việc tệ hại mà chính tôi cũng không ngờ: tước quyền được buồn của con mình.
Hôm ấy, con gái tôi đi học về với gương mặt lặng thinh. Tôi hỏi: "Có chuyện gì không con?". Con không nói. Tôi bắt đầu đoán: "Cãi nhau với bạn à?", "Điểm kém à?", "Làm gì mà mặt dài như cái bơm thế?". Con im lặng. Tôi sốt ruột, bực mình: "Thôi nào, đừng ủ dột như vậy nữa, mẹ không thích nhìn thấy con như thế!"
Con đáp lại bằng một câu khiến tôi chết lặng: "Mẹ chỉ thích con khi con vui đúng không?"
Tối đó, tôi bật xem lại một tập phim Sex Education. Có một đoạn, nhân vật Otis nói: "Đôi khi buồn là điều cần thiết. Mọi người luôn nói mình nên hạnh phúc, nhưng điều đó thật mệt mỏi." Tôi bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Otis và Ruby trong phim
Tôi đã quen dạy con cách vượt qua nỗi buồn, nhưng lại quên dạy con cách được phép buồn. Tôi quên mất: buồn cũng là một cảm xúc chính đáng, và ta không cần phải xua đuổi nó.
Sáng hôm sau, tôi ôm con vào lòng, chỉ nói một câu: "Nếu hôm nào con buồn, cứ buồn đi. Mẹ sẽ ngồi cạnh con, không cần lý do."
Từ đó, con không còn sợ giấu cảm xúc. Những bữa cơm có thể yên lặng hơn, nhưng chân thật hơn. Những cái ôm nhiều hơn. Và con dần học được cách tự bước ra khỏi nỗi buồn – không phải vì ai bắt, mà vì con đã được an toàn để trải qua nó.
Làm mẹ, đôi khi không cần dạy con phải mạnh mẽ. Chỉ cần dạy con rằng: mình được quyền yếu đuối.
Trẻ em cũng buồn – và buồn rất thật
Chúng ta hay quên mất rằng, cảm xúc không phân biệt độ tuổi. Cũng như người lớn có thể buồn vì những điều nhỏ nhặt – một cái nhìn lạnh nhạt, một câu nói phũ phàng – thì trẻ con cũng vậy. Chúng có thể buồn vì bị bạn bỏ rơi, vì một bài kiểm tra điểm thấp, vì không ai tin lời mình kể…
Nhưng vì chúng còn nhỏ, chúng không biết diễn đạt, không biết “trình bày” nỗi buồn sao cho cha mẹ hiểu. Nên nỗi buồn ấy hoặc bị làm lơ, hoặc bị gạt đi: "Trẻ con mà, có gì đâu!", "Khóc nhè hoài vậy?", "Mạnh mẽ lên coi!".
Những lời này, tưởng chừng vô hại, lại dần khiến con nghĩ: "Buồn là sai", "Khóc là yếu đuối", "Cảm xúc của mình không đáng kể".
Nếu ta không cho con buồn, con sẽ chẳng biết cách vượt qua nỗi buồn
Tôi nhớ đã có lúc mình nghĩ: "Mình làm mọi thứ tốt nhất cho con rồi, con có gì mà buồn?". Nhưng tôi quên mất – điều tốt nhất chưa chắc là điều con cần nhất. Và đôi khi, điều con cần chỉ là một người lắng nghe, mà không cần sửa chữa.
Khi cha mẹ cho phép con được buồn, là khi ta đang công nhận con có nội tâm riêng. Là khi ta mở cho con một “phòng tập” để học về cảm xúc, trước khi con lớn lên giữa một thế giới đầy va chạm.
Con buồn hôm nay – để học cách vững vàng ngày mai. Con rơi nước mắt hôm nay – để biết lau nước mắt cho người khác sau này.
Làm cha mẹ, hãy học cách ngồi xuống cùng con, thay vì kéo con dậy quá sớm
Tôi đã thay đổi. Giờ đây, khi con buồn, tôi không bắt con phải vui. Tôi ngồi bên cạnh, yên lặng, đôi khi chỉ đưa cho con một tách cacao nóng và nói: "Mẹ không biết con buồn chuyện gì, nhưng mẹ ở đây. Khi nào con sẵn sàng, mình cùng nói chuyện nhé".
Day dứt giữa ước mơ du học cháy bỏng và gánh nợ vay ngân hàng bằng sổ đỏ của mẹ
Tâm sự - 9 giờ trướcChuẩn bị tốt nghiệp đại học với học lực khá giỏi, tôi luôn ấp ủ ước mơ du học nhưng hiểu rõ kinh tế của bố mẹ chỉ đủ chi tiêu.
Mẹ chồng gọi điện 'mắng vốn' thông gia, con dâu tuyên bố chỉ về thắp hương chứ không ăn Tết nhà chồng
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Tết đầu tiên của em dâu tại nhà tôi lẽ ra đã êm đẹp nếu không có cuộc điện thoại 'mắng vốn' giữa hai bà thông gia. Từ những xích mích nhỏ nhặt về việc sắm sửa, mẹ tôi đã vô tình động chạm đến lòng tự trọng của nhà ngoại. Một năm trôi qua trong im lặng, để rồi ngày Tết năm nay, em dâu đưa ra một quyết định khiến cả nhà tôi ngỡ ngàng, còn bố tôi thì nổi trận lôi đình với chính mẹ con tôi.
Bạn trai kém 5 tuổi có con với người khác, tôi có nên gặp cô gái nói ra nhẽ
Tâm sự - 22 giờ trướcTôi đã từng hạnh phúc khi yêu bạn trai dù kém 5 tuổi nhưng yêu chiều mình hết mực. Nhưng mới đây mọi thứ sụp đổ khi tôi phát hiện bạn trai có con với người khác ở quê
Lấy vợ kém 15 tuổi, tôi đưa 60 triệu/tháng chi tiêu mà vợ vẫn than thiếu
Tâm sự - 1 ngày trướcMỗi tháng tôi đưa vợ 60 triệu để chi tiêu trong gia đình nhưng cô ấy luôn than thở thiếu tiền vì mọi thứ đắt đỏ…
Chê chồng lương thấp: Đọc bài này của người phụ nữ thu nhập gấp 5 lần chồng để 'tỉnh ngộ'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Giữa những bài viết chê bai chồng lương thấp, muốn đổi người yêu vì thu nhập không như ý, tôi chợt muốn kể câu chuyện của gia đình mình.
Tôi trăn trở muốn vay thêm 300 triệu mua xe ô tô để con trai 32 tuổi dễ lấy vợ
Tâm sự - 1 ngày trướcVợ chồng tôi tiết kiệm được 300 triệu, tôi đang muốn vay thêm 300 triệu đồng mua xe cho con vì tôi tin rằng có xe, cơ hội lấy vợ của con sẽ cao hơn...
Chồng bỏ đi 10 năm theo người khác nay xin quay về, tôi có nên cho cơ hội?
Tâm sự - 2 ngày trướcMới đây, anh bất ngờ quay lại, nói đã trả giá cho những sai lầm, hối hận và muốn bù đắp cho mẹ con tôi…
Nhà hàng anh trai khai trương, tôi xấu hổ với đồng nghiệp vì lỡ rủ họ đến ăn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tin tưởng anh trai, Lương Tâm mời đồng nghiệp đến nhà hàng mới khai trương để ủng hộ, nào ngờ bữa tiệc lại trở thành kỷ niệm khó quên.
Thà đi chậm để gặp đúng người, còn hơn vội vã chọn sai hướng cả một đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Giữa những ngày bạn bè xung quanh rục rịch "yên bề gia thất", cảm giác lẻ bóng đôi khi khiến chúng ta chênh vênh. Thế nhưng, hôn nhân không phải là một cuộc đua về tốc độ, mà là bài kiểm tra về chất lượng.
Con trai đòi từ mặt khi tôi khuyên con dâu ly hôn
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi con trai gần 30 tuổi lấy vợ, tôi từng mừng vì nghĩ con sẽ thay đổi. Nhưng chỉ sau một năm, nó lại chứng nào tật nấy. Thương con dâu, tôi khuyên ly hôn thì bị con trai tuyên bố từ mặt.
Mua nhà báo hiếu cha mẹ, nhưng chỉ 1 năm sau tôi phải đưa họ về quê
Tâm sựGĐXH - Sau câu chuyện này, tôi mới thấm thía rằng báo hiếu không chỉ là cho bố mẹ cuộc sống đủ đầy vật chất, mà quan trọng hơn là để họ được sống đúng với điều mình mong muốn.
