Nỗi khổ khó nói của người phụ nữ làm dâu nhà giàu Hà Nội
Hai con đủ nếp đủ tẻ, ngoan ngoãn, học giỏi, gia đình tôi luôn được bạn bè, hàng xóm khen ngợi. Nhưng tôi có một nỗi khổ mà không ai có thể tường tận trừ chồng con.
Vợ chồng tôi vốn là bạn đại học. Anh hơn tôi 1 tuổi, hiện làm giáo viên dạy toán ở Hà Nội. Tôi làm kế toán trưởng ở siêu thị với mức lương ổn định.
Hai con đủ nếp đủ tẻ, ngoan ngoãn, học giỏi, gia đình tôi luôn được bạn bè, hàng xóm khen ngợi. Nhưng tôi có một nỗi khổ mà không ai có thể tường tận trừ chồng con. Đó là mẹ chồng tôi nổi tiếng ghê gớm, keo kiệt, chi ly từng xu từng hào và luôn chê bai, coi thường con dâu, coi thường thông gia.
Bố mẹ chồng tôi là chủ xưởng gỗ giàu có, ngoài căn nhà 3 tầng đầy đủ nội thất, ông bà còn có căn nhà bằng gỗ ở ngoại thành, xung quanh là vườn hoa hồng rực rỡ, ai nhìn thấy cũng phải ngẩn ngơ.
Ảnh minh họa
Trong khi đó, bố mẹ đẻ tôi làm nông nghiệp và buôn bán nhỏ lẻ tại chợ. Từ sự khác biệt đó nên dù tôi có công việc, lương thưởng cao hơn chồng nhưng lúc nào mẹ chồng tôi cũng nhiếc móc tôi 'úp sọt' anh.
Bà nói với họ hàng, bà con lối xóm rằng tôi là 'đũa mốc mà chòi mâm son' nên việc làm dâu của tôi rất khó khăn.
Trong căn nhà ở ngoại thành - chúng tôi thường ở vào cuối tuần, bố mẹ chồng tôi sắm đầy đủ bếp điện, bếp từ nhưng bà luôn bắt tôi đun bếp củi, tận dụng gỗ vụn của xưởng mộc để đun nấu.
Nhà có 4 người lớn, 2 trẻ con nhưng bà chỉ cho bật bình nóng lạnh 20 phút, tôi luôn là người tắm cuối cùng và chịu tắm nước lạnh, muốn có nước ấm tắm tôi phải tự đun thêm 2 siêu nước pha vào chậu.
Bữa ăn, bà cũng săm soi từng đĩa rau, đĩa thịt chê tôi nấu ăn vụng về.
Bà cấm tôi mang thực phẩm siêu thị về với lý do không thích đồ đông lạnh, bà chỉ thích thịt cá, rau cỏ rõ nguồn gốc. Bà cũng đề nghị tôi không được mặc váy đi làm, không ăn mặc hở hang làm mất thể diện chồng làm giáo viên.
Thế nhưng bà lại khen 2 con gái váy áo sexy là sành điệu, đồ ăn thức uống chuyên hàng ngoại xịn.
Bà còn nói khắp xóm rằng tôi chỉ biết khuân đồ về biếu bố mẹ đẻ nhưng lại keo kiệt 'rán sành ra mỡ' với nhà chồng.
Tôi nghe mọi người kể lại mà ứa nước mắt vì bà nói sai sự thật. Tôi chỉ ước một ngày nào đó được ở riêng, sống cuộc đời tự do, thích làm gì thì làm không bị ai săm soi, nhiếc móc.
Thỉnh thoảng, tôi có than vãn với chồng, nhưng câu cửa miệng của anh lúc nào cũng là 'Mẹ già rồi, khó tính khó nết, em cố nhịn mẹ'… Tôi thở dài, ở chỗ làm, tôi là người xông xáo, hoạt bát, hài hước mà cứ về đến nhà là phải nem nép dò ý mẹ chồng, không dám trái ý bà một câu. Bạn bè tôi bảo, tôi bị mẹ chồng 'bắt vía'.
Chồng tôi ốm điều trị ở bệnh viện một tuần, anh em đồng nghiệp đến động viên. Mẹ chồng tôi tranh thủ nói xấu con dâu là lười biếng, không biết nấu ăn, không biết dạy con học, cậy làm kế toán nên lập quỹ đen để nuôi bố mẹ đẻ và các em ăn học, tiền của toàn con trai bà làm ra...
Anh bạn thân kể lại hết với chồng tôi khiến anh tức giận. Lần đó, anh nói với mẹ, anh đã quá ngưỡng chịu đựng và nhất quyết xin ra ở riêng.
Mẹ chồng tôi không mắng nhiếc anh nhưng lại chửi tôi té tát, cho rằng tôi xúi giục con trai bà ăn nói hỗn hào, bất hiếu với bố mẹ, đội vợ lên đầu. Nếu vợ chồng tôi ở riêng, ông bà sẽ từ mặt.
Không ngờ, ý chồng tôi đã quyết, anh tìm mua ngôi nhà 2 tầng gần trường học.
Hiện chúng tôi đã có cuộc sống riêng, cuối tuần vợ chồng con cái đến ăn cơm với bố mẹ. Mẹ chồng tôi đã không còn giận. Bà cũng thay đổi hẳn thái độ, yêu con quý cháu.
Đây là hạnh phúc trong mơ khi chồng tôi đứng về phía vợ. Tôi ngàn lần cảm ơn anh…
Theo VietNamNet
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 1 giờ trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Công bố di chúc tuổi 79, tôi nghẹn lòng khi các con không ai muốn nhận tiền
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 79, tôi quyết định công bố di chúc. Thế nhưng phản ứng của các con, đặc biệt là cô con gái cả, lại khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...