Nữ giám đốc chết lặng nhìn người yêu bao năm rạng ngời hạnh phúc bên người đàn bà khác
Dừng xe chờ đèn đỏ, tôi run bắn người khi trên đường dành cho người đi bộ là Hậu, nét mặt rạng ngời hạnh phúc đang âu yếm ôm eo dìu một phụ nữ trẻ xinhđẹp, thời trang vô cùng sang trọng mặc dù đã mang bầu khá lớn qua đường. Chắc họ định ghé vào một shop thời trang dành cho bé ngay trên phố…
Đỗ vào trường cấp 3, lũ học trò chúng tôi ngày 2 buổi phải vượt qua con dốc khá cao để sáng thì từ nhà tới trường, chiều thì lại từ trường về nhà. Mọi ngày trời nắng cũng như mưa, tôi đều gò lưng lái chiếc xe địa hình phi một mạch lên tận đỉnh dốc mới hạ chân chống xe vẫy tay, cười diễu bọn con gái cùng lớp đang líu ríu giúp nhau đẩy xe ở tận lưng chừng dốc.
Vậy mà chả hiểu trời xui, đất khiến thế nào đúng hôm thời tiết trong lành mát mẻ tôi và con ngựa sắt quen thuộc của mình lại ngã chổng kềnh ngay khi vừa lên hết dốc. Tưởng phen này cả người, cả xe lăn về nơi xuất phát, không ngờ có một bàn tay của ai đó đã kịp giữ tôi lại. Hoàn hồn ngoái nhìn tôi nhận ra đó Hậu, cậu bạn chung bàn với tôi từ khi nhập lớp…
Hậu giúp tôi đứng dậy, lấy khăn lau vết đất trên đôi môi sưng vều của tôi khiến tôi thật hối hận khi trước đó tôi đã luôn xử tệ với Hậu. Nguyên do là Hậu học kém cả văn lẫn toán, tính tình lại nhút nhát, rụt rè như con gái. Còn tôi học giỏi nhất nhì lớp, lại mạnh bạo, thẳng tính đến bọn con trai trong trường còn phải e dè. Không ưa Hậu nên tôi lấy phấn kẻ ranh giới, và nhất quyết không cho Hậu xâm phạm. Có lần Hậu quên mang bút, mặc dù trong cặp lúc nào tôi cũng dư một hai cái, nhưng làm ngơ để mặc Hậu bị cô chủ nhiệm nhắc nhở, ghi sổ.
Sau cái hôm tôi bị ngã xe, Hậu có ý chờ tôi đi học cùng, Hậu nhắc tôi chạy về từ từ, rồi đợi tôi vào hẳn nhà mới quay đi…. Rồi tôi và Hậu thân nhau, tôi bỏ thời gian giúp Hậu ôn lại kiến thức. Sau tháng ngày kiên trì cùng Hậu cố gắng, cuối cùng Hậu cũng đủ điểm để tốt nghiệp cấp ba và trúng tuyển vào trường cao đẳng nghề. Còn tôi nhận được học bổng đi du học. Ngày tiễn tôi lên đường Hậu buồn buồn nhỏ nhẹ dặn tôi đừng quên Hậu…
Hậu ra trường trước tôi, nhận được việc làm cho thu nhập tạm ổn. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc thân tình cho dù xa nhau đến nửa vòng trái đất. Về nước với mức lương khá cao ở một doanh nghiệp có vốn đầu tư của nước ngoài, tôi mới chính thức nhận lời yêu Hậu. 25 tuổi, tình yêu đủ chín để chúng tôi về chung một nhà, nhưng một lần nữa Hậu lại buồn buồn tiễn tôi ra sân bay sang trời Tây làm luận án thạc sỹ. 28 tuổi đúng lúc bố mẹ đôi bên gặp gỡ để tính ngày lành tháng tốt chuẩn bị lễ ăn hỏi, rước dâu thì tôi được phân công đi làm chuyên gia ở nước ngoài…
Hoàn thành nhiệm vụ, tổng công ty bổ nhiệm tôi vào cái ghế giám đốc của một công ty trực thuộc với lời hứa nếu làm tốt sẽ tuyển tôi vào ban lãnh đạo của tổng công ty. 30 tuổi tôi lại động viên Hậu ráng chờ tôi công thành, danh toại rồi sẽ cho Hậu một mái ấm gia đình. Ngồi ở ghế giám đốc công ty hôm trước thì hôm sau tôi nhận được lời chia tay dứt khoát của Hậu. Hậu chỉ nói ngắn gọn rằng: tôi cứ việc theo đuổi sự nghiệp đến khi nào mãn nguyện, chứ bố mẹ Hậu ở quê ngày một già yếu không chờ được con dâu tương lai mang vòng nguyệt quế về ra mắt…
34 tuổi, sếp tổng cùng đồng nghiệp mở tiệc mừng tôi đón sinh nhật. Sau cuộc vui, để kéo dài thêm cảm giác ấm áp chỗ đông người, tôi lái chiếc xe riêng sang trọng vòng qua mấy con phố sầm uất. Dừng xe chờ đèn đỏ, tôi run bắn người khi trên đường dành cho người đi bộ là Hậu, nét mặt rạng ngời hạnh phúc đang âu yếm ôm eo dìu một phụ nữ trẻ xinhđẹp, thời trang vô cùng sang trọng mặc dù đã mang bầu khá lớn qua đường. Chắc họ định ghé vào một shop thời trang dành cho bé ngay trên phố…
Tôi mất gần một năm để học cách sống sau khi nghỉ hưu
Tâm sự - 9 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, nghỉ hưu là lúc con người được nghỉ ngơi, được sống chậm lại, được dành thời gian cho bản thân sau cả một đời tất bật. Nhưng có một sự thật mà không phải ai cũng nói ra. Đó là rất nhiều người phụ nữ đã bật khóc sau khi nghỉ hưu...
Đón mẹ chồng lên thành phố dưỡng già, đúng 30 ngày sau tôi phải đưa bà về quê gấp
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Đón mẹ chồng lên thành phố sau khi bố mất, tôi đành ngậm ngùi đưa bà về quê chỉ sau một tháng.
Nghỉ hưu, tôi trở thành 'người giúp việc không lương' cho gia đình con trai
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tưởng rằng nghỉ hưu sẽ là khoảng thời gian thảnh thơi, tận hưởng tuổi già bên gia đình, nhưng tôi lại trở thành người chăm cháu toàn thời gian cho con trai và con dâu.
Mẹ chồng xin lỗi tôi trước lúc qua đời: Mẹ sai rồi!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những lời xin lỗi, dù được nói ra ở những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn đủ sức làm tan đi những tổn thương đã âm thầm tồn tại suốt hàng chục năm...
Làm giúp việc lương thấp suốt 10 năm, ngày nghỉ việc tôi chết lặng khi nhìn 2 tờ giấy bà chủ đưa
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một thập kỷ tận tụy chăm sóc gia đình chủ, người giúp việc không ngờ ngày chia tay lại nhận điều bất ngờ đến bật khóc.
Tôi quyết tâm xây dựng quỹ nghỉ hưu từ năm 45 tuổi: 4 thay đổi nhỏ mang lại kết quả lớn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước qua ngưỡng 45 tuổi, tôi nhận ra rằng tuổi nghỉ hưu không còn là câu chuyện quá xa vời.
30 năm hy sinh cho nhà chồng, tôi chết lặng khi nghe một câu nói
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Câu chuyện của người phụ nữ này có thể không phải là trường hợp duy nhất. Ngoài kia vẫn còn rất nhiều người vợ, người mẹ, người con dâu đang âm thầm gánh vác trách nhiệm gia đình mà không một lời than vãn. Họ cho đi bằng tình thương, bằng sự tận tụy và bằng cả những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời. Nhưng cuối cùng, không phải ai cũng nhận được “cái kết có hậu”.
Bản di chúc của bố phơi bày bộ mặt thật của những người trong gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 11 năm chăm sóc bố bệnh nặng, tôi không ngờ ngày công bố di chúc lại trở thành khởi đầu cho những mâu thuẫn khiến tình cảm anh em rạn nứt.
Ở nhà chăm con nhưng vợ tôi vẫn đòi thuê giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcNhà chỉ có 2 vợ chồng với đứa trẻ, vợ tôi không đi làm, vậy mà mới chăm con 2 tháng đã nằng nặc đòi thuê giúp việc, nhà nhiều lúc quên lau, quần áo giặt quên phơi.
Chi 10 triệu mỗi tháng cho mẹ ở viện dưỡng lão, tôi dần không còn dám về quê
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Dù biết không thể sống để làm hài lòng tất cả mọi người được nhưng tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng. Vì vậy, dần dần, tôi không còn muốn về quê nữa.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sựGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.