Ra ngõ gặp... ly hôn!
Theo ông Q. trình bày, ly hôn là điều bất đắc dĩ mà ông buộc phải lựa chọn, bởi người vợ đã bỏ cha con ông đi từ lâu.
Trong 6 tháng đầu năm 2011, án ly hôn chiếm tỉ lệ rất cao trong số vụ án mà ngành tòa án TPHCM giải quyết - tăng 916 vụ so với cùng kỳ năm 2010 (15%). Nguyên nhân thì muôn hình vạn trạng.
Đòn ghen hiểm ác
Anh M. (quận 2) kiên quyết xin ly hôn dù chị L. nước mắt ngắn dài, một mực nói còn rất yêu thương chồng và không muốn con cái phải lìa xa cha hoặc mẹ. “Tôi biết mình đã gây nên tội lỗi khó tha thứ nhưng những gì tôi làm cũng chỉ vì quá yêu chồng, không muốn mất anh ấy”- chị L. nghẹn ngào.
![]() |
|
Minh họa: Nguyễn Tài |
Sau hơn 2 giờ phẫu thuật, “của quý” đã được trả về khổ chủ nhưng L. phải ra đứng trước vành móng ngựa với tội danh “cố ý gây thương tích”. Nghĩ tình chồng vợ bao năm và vì các con, M. làm đơn bãi nại, L. bị phạt 6 tháng tù. Sau khi chị ra tù, anh làm đơn xin ly hôn bởi vết thương da thịt đã lành nhưng những tổn thương tình cảm thì không thể hàn gắn được.
Xét tình trạng vợ chồng giữa hai bên đã đến mức trầm trọng, đời sống chung không thể kéo dài, mục đích hôn nhân không đạt được, tòa án đã chấp nhận đơn xin ly hôn của anh M. Chị L. lại khóc cạn nước mắt vì ân hận.
Vợ là “bác thằng bần”
Quần áo bạc phếch, hai tay dắt hai đứa con trai - một lên 10 tuổi, một lên 6 tuổi, ông Q. (quận 10) xin gặp vị thẩm phán giải quyết vụ án ly hôn của mình. Theo những gì ông Q. trình bày, ly hôn là điều bất đắc dĩ mà ông buộc phải lựa chọn, bởi người vợ đã bỏ cha con ông đi từ lâu.
Làm tài xế xe container nên dăm bữa, nửa tháng, ông mới ghé qua nhà đưa vợ vài triệu đồng để nuôi con rồi lại đi tiếp. Cũng vì muốn vợ có thời gian ở nhà chăm sóc, nuôi dưỡng con tốt hơn, ông cam lòng chịu khổ một mình, chạy ngày chạy đêm, không dám tiêu xài. “Dư đồng nào hay đồng đó cho vợ con. Nhiều khi thấy đồng nghiệp vào quán lai rai, tôi cũng không dám vì sợ tốn kém, cứ mua một hộp cơm ăn cho qua bữa’’ - ông Q. kể.
Thế nhưng, “nhàn cư vi bất thiện”, bởi chồng đi vắng, việc nhà cũng chẳng có gì vất vả, vợ ông Q. giết thời gian bằng cách tham gia sòng bài của mấy bà hàng xóm. Lâu dần thành quen, bà bỏ bê việc nội trợ, suốt ngày cắm mặt vào mấy lá bài. Một ngày không “làm” vài ván là bà cứ thấy trong người bứt rứt, khó chịu.
Những lần về thấy nhà vắng tanh, lặng ngắt, ông Q. lại đi tìm vợ về, nhẹ nhàng nhắc nhở, khuyên bảo nhưng lời ông cứ như nước đổ lá khoai, càng ngày bà càng “lậm” bài bạc. Đưa đón con đi học thì bà giao cho xe ôm, hai bữa cơm cũng không thèm nấu, đưa tiền cho hai đứa trẻ muốn ăn gì cứ mua. Về sau, bà còn theo “chiến hữu” qua Campuchia đánh bài, bỏ mặc nhà cửa bề bộn, con cái nheo nhóc và chồng thì “cày” đến mờ mắt, mỏi lưng. Kinh tế gia đình trở nên khó khăn, thêm vào đó chủ nợ cứ réo liên tục khi bà chơi bài chỉ toàn thua. Không ít lần cháy túi, bà còn “thế thân” để có tiền đánh tiếp. Thương con bơ vơ, ông Q. lại bỏ tiền chuộc bà về.
