Ru con ở chốn… "lầu xanh"
Đã nhiều lần nghe tiếng mẹ ru con nhưng chưa bao giờ tôi nghe tiếng ru con của một cô gái lầu xanh như hôm nay.
Làm gái nuôi con
![]() |
|
Đời cô gái trẻ đã rẽ lối khác, vào con đường nhục nhã để nuôi con. |
Thời gian đầu mới đến, con còn dại, mẹ lại yếu và hoang mang nên không có ma nào nhòm. Thời gian đó cô vay nợ của bạn bè đã đành, còn phải viết giấy bán thân cho chủ chứa. Biết là bị vắt kiệt sức nhưng những ngày sa cơ ấy không có số tiền lãi nặng kia thì làm sao sống nổi.
Dù biết là bà "tú bà" nhìn vào cái tiềm năng nhan sắc của cô mới đầu tư cho cô vay rồi kiếm lãi về sau, nhưng cô bảo thế là tốt lắm rồi. Hồng giữ được nét xinh xắn, dáng người cân đối và trắng mơn mởn, đàn ông nào mà chả chết cơ chứ. Bây giờ, khi cô trở lại tiếp khách, quán của bà nhộn nhịp hẳn lên. Nhưng cô cũng chỉ mới trả được một phần nhỏ số nợ đã vay. Hàng tháng bà chủ trích ra một phần cho cô trang trải cho con cô.
Những phận gái làm tiền khác, được bao tiền rồi cũng bay vèo vào cuộc sống hư hỏng. Nhưng Hồng thì khác đôi chút vì còn có đứa con thơ dại để lo toan.
Vì mối tình khờ
Hồng quê ở Hưng Yên, học hết trung học phổ thông, tử tế, ngoan hiền và xinh xắn nữa. Khi không học nữa ở nhà lo đồng áng, bao nhiêu trai làng gần làng xa theo đuổi cô trong đó có một chàng trai tên Cường con nhà giàu, lại đẹp trai luôn săn đón cô. Cô cũng yêu anh ta nhưng gia đình cô cho rằng Cường chỉ là công tử bột không lo làm ăn ỷ lại bố mẹ.
Những ngày sinh nở, cô bạn bao Hồng. Nhưng nghề cave là thế, ngày xúng xính tiền tiêu, ngày lại đói meo. Khi Hồng sinh xong nhìn hoàn cảnh của bạn cũng bi đát không kém. Nhưng ở nơi đô thị phồn hoa có như ở quê đâu cơ chứ, chẳng quan hệ thân thiết làm sao vay được tiền. Hồng bàn với bạn là thử vay của bà "tú bà" nơi bạn cô làm xem sao.
Rồi khi con cô cứng cáp, cô sẽ đi làm kiếm tiền trừ nợ. Bà chủ chứa còn nghi ngại thì cô bạn dẫn bà đến chỗ trọ cho xem mặt mũi Hồng. Thấy gái một con xinh xắn nên bà vui lắm, bảo cả hai mẹ con ra ổ chứa của bà để dễ chăm sóc. Nhưng thực ra là bà giữ chân và bắt cô tiếp khách ngay lần ấy mới cho vay khoản tiền thanh toán mọi nợ nần tồn động.
Thế là đời cô đã rẽ lối khác, vào con đường nhục nhã để nuôi con. Có vài lần cô liên lạc về nhà hỏi thăm anh chàng người yêu bố của đứa trẻ nhưng không nhận được sự hồi âm nào của hai bên gia đình. Cô càng hận, càng chán đời muốn chết quách đi cho xong. Nhưng bạn bè trong nghề khuyên can bảo mày còn sướng, còn có đứa con nên mà giữ gìn nó, biết đâu sau này có tương lai. Và cô đã tỉnh ngộ để làm nuôi con. Mới đây, cô được tin Cường đã chết dưới quê vì sốc thuốc.
Bây giờ, trong lầu xanh nhơ nhuốc, đứa con là niềm hy vọng cuối cùng của Hồng. Thỉnh thoảng, bạn bè "đồng nghiệp" thương tình, đứa cho đồng tiền, hộp sữa, đi đâu kiếm được khách qua đêm hay khách sộp chúng cũng có phần cho thằng bé.
Đặc biệt, có nhiều khách làng chơi khi đến với cô, biết hoàn cảnh của cô cũng thương tình mà nhẹ nhàng và thông cảm, có người còn "bo" gấp đôi cho cỗ đỡ vất vả. Nhưng lúc như thế, cô lại rơi nước mắt, tuy là bán thân thật đấy, kẻ mua xác thịt thật đấy, khốn nạn thật đấy nhưng cũng là tình người trong ổ quỷ, cũng đáng để trân trọng lắm chứ.
