Sai lầm khi cố chịu đau, chịu nhục ở nhà chồng chỉ vì muốn con có bố
GiadinhNet - 12 năm bám víu nhà chồng, dù chồng có say rượu đánh đập, nhà chồng có chửi bới nhiếc móc, tôi vẫn cố gắng nhẫn nhin để mong con có bố.
Sau 12 năm lấy chồng, tôi sinh được hai con gái ngoan ngoãn, xinh xắn, khỏe mạnh. Hồi mới cưới nhau hai vợ chồng làm chung một chỗ, nhưng vì lương thấp nên chồng chuyển sang công ty khác.
Chuyển sang công ty mới, chồng hay đi làm về muộn và nồng nặc hơi men. Nay anh bảo sinh nhật bạn, mai lại bảo thằng cùng tổ "rửa xe mới", rồi đi đãi tiệc khách hàng... tôi đã nhiều lần nói chồng đi làm đừng uống rượu, có hại cho sức khỏe lại hỏng việc và nguy hiểm trên đường về, có chuyện gì khổ thân anh, còn khổ lây cả vợ con. Chồng chỉ ậm ừ, nhưng tần suất đi làm về say xỉn ngày càng nhiều hơn.
Vợ khổ sở vì tần suất chồng say xỉn ngày càng nhiều hơn. Ảnh minh họa.
Nhà có người nghiện rượu thì sẽ hiểu được cảnh cực khổ của người "trong chăn", rất nhiều hiểu lầm, cãi vã, bạo lực xảy ra bắt nguồn từ cơn say xỉn của chồng. Anh biến thành kẻ vũ phu, thường xuyên nạt nộ, sừng sộ, chửi bới đánh đập vợ, rồi những chuyện nhỏ xíu cũng bị anh thổi phồng thành chuyện lớn và thù thì cực dai.
Bố mẹ chồng đã không thương dâu, thương cháu mà dạy bảo lại con trai, còn ghét bỏ lây sang hai mẹ con, khiến phải nuốt giận, nuốt tủi hờn bám víu trong nhà chồng. Nhưng cuộc sống của 3 mẹ con ngày càng gia tăng áp lực thêm bởi những ánh mắt, lời nói cay độc...và cuối cùng họ đuổi mẹ con tôi đi thuê trọ. Lúc đó lương của tôi rất thấp, không thể ra thuê trọ được, hơn nữa vì muốn con có bố nên nên nghiến răng van lạy nhà chồng xin ở lại.
Chị đã bất lực vì thua nàng ma men. Ảnh minh họa.
Nhưng càng bám víu ở thì tôi thấy cuộc đời 3 mẹ con càng tối tăm như trong cái hũ nút. Cuối cùng tôi liều ôm hai con đi với số tiền tích góp ít ỏi để tìm đường giải thoát. Đó là bước liều lĩnh, nhưng mở ra cho 3 mẹ con cuộc sống tự do, thoải mái, không phải để ý đến sắc mặt của người nhà chồng. Nhưng... ông chồng nghiện rượu cũng lặng lẽ bỏ nhà đi theo vợ con thuê trọ.
Đến khu trọ ổ chuột tôi mở hàng tạp hóa. Chồng tôi chăm giúp vợ hơn nhưng vẫn ham rượu, nhiều khi say chửi cả khách. Nhiều lần tôi bất lực, khóc thương phận mình vì thua nàng ma men. Với các con thì bố say là ác mộng, giật đồ, ném bất cứ thứ gì trước mắt, chửi mắng vợ con bất kể ban ngày hay đêm khuya. Chưa kể người nhà chồng thi thoảng lại đến mắng chửi tôi ầm ĩ vì... dám lôi kéo con trai họ đi khỏi nhà.

Thương con bao nhiêu chị càng chán nản, tuyệt vọng vì chồng bấy nhiêu... Ảnh minh họa.
Tôi thương con bao nhiêu thì càng chán nản, tuyệt vọng vì chồng bấy nhiêu... Tối qua anh say rượu lăn ra ngủ, tay vẫn nắm điện thoại nên tôi gỡ ra thì vô tình màn hình bật lên hình ảnh một phụ nữ trong tình trạng "thiếu vải". Nhìn kỹ thì ra cô người yêu cũ của chồng, mở vào zalo chát chị thấy họ chat với nhau rất thân thiết, dâm tục và liên tục chụp ảnh gửi cho nhau ngắm... tôi hiểu họ chẳng còn khoảng cách nào.
Nhưng lạ là tôi không thấy ghen, mà lại mừng vì cơ hội "trả nợ nghiệp" với chồng đã xong. Tôi thầm cảm ơn cô người yêu cũ đến "gánh cục nợ" thay tôi. Việc tôi cần làm bây giờ là dũng cảm đẩy chồng ra khỏi cuộc đời mình, ly hôn gấp rồi đưa con vào Nam sinh sống khi hai người còn đang say sưa nhau, thèm khát nhau. Phải làm nhanh kẻo chồng chán người yêu cũ lại về làm phiền mẹ con tôi.
Vậy là sau 12 năm hôn nhân, 10 năm chịu đựng khổ sở vì chồng nghiện ngập, niềm tin cuối cùng về chồng đã sụp đổ - cũng là động lực mạnh mẽ để tôi nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân cay cực bao năm mà không chia sẻ được cùng ai. Tình cảm vợ chồng đôi khi bám víu, níu kéo chỉ đày đọa nhau thêm, còn liên lụy cả tâm lý và tương lai hai con sau này. Mẹ con tôi sẽ có cuộc sống bình yên nơi xứ khác, không phải nơm nớp lo sợ những cơn say mất kiểm soát của chồng.
Ngọc Hà
Tôi chấp nhận ở rể để được cưới, không ngờ lâm cảnh bị mẹ vợ tát không dám cãi
Tâm sự - 2 giờ trướcKhông ở rể thì không được cưới, tôi chấp nhận, không ngờ cuộc sống "chó chui gầm chạn" lại khổ nhục đến vậy, nhưng vì con nên tôi đang cố nhẫn nhịn.
Mẹ chồng hứa cho 500 triệu nếu tôi sinh thêm con, nhưng bà không biết chồng tôi đã triệt sản từ lâu
Tâm sự - 18 giờ trướcTôi không biết nếu bà biết con trai mình đã triệt sản, bà sẽ phản ứng thế nào?
Tôi tưởng lương hưu là 'tấm vé' sum vầy, ai ngờ các con đồng loạt từ chối sống chung
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Dù có lương hưu ổn định, có khoản tiết kiệm kha khá, tôi vẫn rơi vào cảm giác cô đơn khi không ai muốn đón về sống chung.
2 tuần về quê chăm bố bệnh, ngày trở lại tôi chết lặng khi biết chồng cũng 'biến mất' và không ai thấy có gì bất thường
Tâm sự - 21 giờ trướcKhi tôi mở cửa bước vào, căn nhà lại có một mùi lạ...
Uống say nhỡ tay nhắn tin cho chồng cũ, 1 tiếng sau anh làm tôi ngạc nhiên rụng rời
Tâm sự - 22 giờ trướcTôi vẫn nghĩ mình đã ổn cho đến tối hôm đó.
Cả nhà bạn trai đều quý tôi nhưng đến khi biết chuyện về mẹ tôi thì họ liền "lật mặt"
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi vẫn tin rằng chuyện của mẹ tôi không liên quan đến chúng tôi nhiều đến vậy.
Vay tiền để sống, chồng vẫn không chịu về quê vì sợ 'người ta cười vào mặt'
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi luôn căng mình vì cảnh cuối tháng vay tiền - có lương trả; nhưng chồng vì sĩ diện nên quyết không về quê, sợ người ta cười vào mặt, bị coi là thất bại.
Nghỉ hưu về quê ở với mẹ, tôi không ngờ lại phải đòi chính nhà của mình từ anh trai, chị dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi dành dụm cả đời để mua căn nhà nghỉ hưu ở quê, rồi để mẹ ở suốt 10 năm. Khi trở về sống, tôi bất ngờ khi anh trai và chị dâu coi đó là nhà của họ.
Gặp lại mẹ chồng cũ ngồi bán ổi giữa chợ, tôi định mua hết nhưng bà xua tay đuổi đi
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi chưa kịp phản ứng thì bà đã quay đi, cúi xuống xếp lại mấy túi ổi.
Lương 50 triệu đồng/tháng, tôi vẫn bị bố vợ coi là kẻ ăn bám vì ở rể
Tâm sự - 2 ngày trướcBố vợ tôi thích rượu bia, mỗi lần uống say đều không tiếc lời miệt thị tôi là kẻ ăn bám, mặc dù tôi có mức lương 50 triệu đồng/tháng và có trách nhiệm với gia đình.
Không được mời họp lớp, tôi giận tím mặt, vài ngày sau lại thầm cảm ơn vì quyết định ấy
Tâm sựGĐXH - Từng thân thiết một thời, nhưng khi buổi họp lớp được tổ chức, tôi lại là người duy nhất không nhận được lời mời.