Sau 6 năm đồng cam cộng khổ, vợ sắp cưới bỏ tôi để yêu trai trẻ
Em nói tôi không còn lãng mạn, không giới thiệu em với người này người kia và quan trọng em đã có tình cảm với người ấy.

Tôi và em yêu nhau tròn 6 năm, ngày ấy tôi là cậu sinh viên năm thứ tư, 22 tuổi, em là kế toán 28 tuổi vừa ly hôn và có một bé con xinh xắn. Tới giờ tôi vẫn không hiểu tại sao em lại phản bội tôi. Khi là sinh viên, tôi đi làm thêm đủ thứ để có tiền đưa em đến những nơi em thích. Rồi khi ra trường, em mua nhà và xe, tôi vẫn đưa em gần hết tiền lương, làm thêm để phụ em trả nợ, kể cả vay tín dụng cho em. Đầu năm 2015, khi gánh nặng quá lớn, tôi đã quyết định vào Sài Gò làm việc, đều đặn gửi tiền cho em dù mới vào đó rất khó khăn, tôi phải ngủ trên sàn nhà, mỗi lần mưa đều ướt. Cứ 2-3 tháng tôi lại mua vé máy bay để em vào cùng tôi. Cảm giác đợi em ở sân bay đến giờ tôi vẫn không thể quên, thật hạnh phúc.
6 năm, chưa bao giờ tôi để em thiệt thòi so với bạn bè cùng trang lứa. Ngày lễ Tết tôi chẳng để em thiếu thốn. Không hiểu sao mỗi lần cãi nhau, em luôn nói tôi không giúp được gì, chỉ mấy đồng bạc lẻ, dù rằng đó là tất cả những gì tôi đã làm trong khả năng có thể. Điều này dần khiến tôi mệt mỏi nên khi đang làm quản lý, tôi có tán tỉnh 2 cô gái qua mạng xã hội, không biết họ là ai và cũng chưa từng gặp. Việc này em biết được nên khóc lóc, tiều tụy. Tôi hiểu rằng mình đã sai. Ngay lúc đó tôi quyết định dừng mọi việc để trở về bên em, tôi bay đi bay lại để phỏng vấn vài công ty gần quê. Cùng với đó tôi lên kế hoạch bàn giao công việc, vì rằng vai trò tôi đang là quản lý nên không thể bỏ ngang được. Để em yên tâm, tôi và em sắp xếp cho gia đình hai bên gặp gỡ. Thật may mắn, ba mẹ chúng tôi đều yêu thương và tác thành, tôi rất vui vì điều đó.
Rồi tôi tìm được công việc mới, thời gian đầu rất stress vì mức thu nhập ở quê chỉ bằng 1/5 so với khi ở Sài Gòn, đang từ quản lý nhảy xuống làm nhân viên quèn. Đến đầu năm 2018, nhận thấy kéo dài tình trạng công việc như vậy không ổn, tôi bàn với em rằng sẽ nghỉ việc và xây dựng mô hình kinh doanh mới theo cách vài tháng trước đã thực hiện (từ khi về quê, ngày tôi đi làm, đêm làm việc tới 2-3 giờ sáng để setup nhân sự và công việc). Em không đồng ý vì muốn tôi ngày tới công ty, tối về nhà. Tôi là đàn ông, hiểu rằng về lâu dài, nếu không xây dựng được sự nghiệp rõ ràng thì con cái sẽ rất khổ, vì thế tôi quyết định nghỉ việc.
Tôi nhớ như in lần cuối cùng cãi nhau với em, hôm đó đang làm việc cùng anh em, em nấu nồi cá và bị cháy. Em chửi mắng tôi một cách rất quá đáng nên tôi ra ngoài thuê nhà ở. Sau này, khi tìm hiểu mới biết thời gian này em đã quen một cậu trai trẻ khác, bằng tuổi tôi. Khi con của em gọi và kể sự việc cho tôi nghe, tôi đã đến gặp em để hỏi sự tình. Em khóc và nói rằng tôi không còn lãng mạn, không đưa em đi nhậu mỗi ngày, không giới thiệu em với người này người kia và quan trọng em đã có tình cảm với cậu ấy. Nói thêm rằng tôi coi gia đình là một thứ rất riêng, không cần phải giới thiệu này nọ làm gì. Trước đây khi em không hài lòng, tôi đã làm những việc theo yêu cầu của em thì em lại nói trước đó không làm bây giờ làm còn ý nghĩa gì nữa. Em không cho tôi cơ hội sửa sai.
Hôm nay, tròn một tháng từ khi biết sự việc, tôi rất buồn cho bản thân, buồn cho ba mẹ hai bên gia đình, không biết ăn nói sao với bà con hàng xóm. Dù rất muốn níu kéo nhưng tôi hiểu rằng ly nước đổ đi có lấy lại cũng chỉ toàn đất và cát mà thôi. Có lẽ, duyên phận chúng tôi đã chấm hết từ đây.
Theo Thịnh (VnExpress)
Vét sạch tiền tiết kiệm cứu con, đến lúc nằm một chỗ, mẹ già buốt lòng khi nghe các con nói điều này
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Nghe các con nói, cụ M. mắt ướt đẫm, bàn tay nắm chặt lại. Cụ yếu đến mức không nói nổi lời nào. Nhưng tôi biết, lòng cụ đau như cắt từng khúc ruột.
Mở tủ lạnh nhà chị dâu, tôi mới hiểu vì sao lương anh chị cao mà dùng đồ nội thất cũ kỹ, đồ điện tử thì lỗi lời
Tâm sự - 20 giờ trướcTrong lúc phụ chị dâu chuẩn bị bữa trưa, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước thì giật mình.
Ở vậy phụng dưỡng bố mẹ chồng đến cuối đời, con dâu nghẹn lòng khi nghe đọc di chúc
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH – Sau khi bản di chúc được công bố, chị Ngần vẫn ngồi im, không tranh cãi, không đòi hỏi cũng không khóc. Chỉ lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay đã chai sần của mình.
Tự lái xe 650km đưa cả nhà đi du lịch, tôi tiết kiệm tiền vé bay nhưng hối hận
Tâm sự - 1 ngày trướcChọn tự lái xe thay vì đi máy bay, tôi tiết kiệm tầm chục triệu đồng nhưng cả nhà đều thất vọng vì chuyến đi hành xác, thời gian để khám phá, hưởng thụ bị rút ngắn.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...
Lương hưu vừa nhận đã chuyển cho con trai, tôi sốc nặng khi biết con dâu tiêu tiền vào đâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm dành tất cả những gì mình có, kể cả khoản lương hưu ít ỏi mỗi tháng, tôi nhận ra rằng sự hy sinh quá mức lại khiến bản thân trở thành người thiệt thòi nhất.
Tin mình xứng đáng lấy con nhà giàu, chị tôi bỏ qua bao người tử tế để rồi sa vào một "thiếu gia giả" và phải trả giá cay đắng
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi thấy chị tôi tỉnh táo, kiêu ngạo ở đâu ý, đến khi va vấp thực tế rồi mới thấy chị ngây thơ, dễ bị lừa biết bao.
3 con tôi nghỉ hè về quê chơi với ông bà, vậy mà chị dâu bắt đóng sinh hoạt phí
Tâm sự - 2 ngày trướcNăm nào nghỉ hè các con tôi cũng về quê cho ông bà vui, thế nhưng năm nay chị dâu lại lấy cớ bọn trẻ đã lớn, yêu cầu đóng phí sinh hoạt 1 triệu đồng/tháng.
50 tuổi, tôi muốn bán đất để đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Sau rất nhiều đêm mất ngủ, tôi quyết định đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão với mong muốn ông bà được chăm sóc sức khỏe tốt hơn.
Tưởng tuổi già viên mãn, tôi bật khóc sau những tháng ngày lần lượt sống cùng 2 con trai
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau 5 tháng lần lượt sống cùng 2 con trai, tôi cho rằng tuổi già cô đơn còn đáng sợ hơn thiếu thốn vật chất.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...