Sau bữa cơm, mẹ tôi đột ngột nói muốn bán nhà chia tài sản cho các con

| Tâm sự

Tôi và bố mẹ không chấp nhận nổi yêu cầu của anh trai.

Sau khi bố tôi qua đời, vì mâu thuẫn với con trai cả nên mẹ tôi chuyển đến sống cùng với tôi. Tôi là mẹ đơn thân nhưng sống có bản lĩnh, kinh tế cũng rất khá. Thường ngày, mẹ sẽ giúp tôi đưa đón cháu đi học và dọn dẹp nhà cửa. Cuộc sống 3 người cứ nương tựa vào nhau cũng trôi qua bình yên.

Hôm chủ nhật, mẹ bảo tôi chở về nhà cũ. Ngôi nhà này hiện tại anh trai và chị dâu tôi đang ở. Sau khi ăn cơm tối, mẹ gọi anh em tôi tập trung lại, bà muốn bàn chuyện.

Mẹ bảo muốn bán mảnh đất và căn nhà này đi. Bà vừa nói ra chuyện này, tôi đã sửng sốt vì mẹ chưa từng bàn trước với tôi. Mẹ tôi từ tốn phân trần: "Mẹ đã hỏi trước rồi, giá mảnh đất và căn nhà này khoảng 3 tỷ. Bây giờ mẹ sống với con Duyên. Con Duyên sẽ chăm sóc, phụng dưỡng mẹ khi về già. Vì thế, mẹ muốn bán căn nhà để lấy tiền chia cho các con. Duyên sẽ nhận 2/3 số tiền bán đất, 1/3 còn lại sẽ là của thằng Hậu. Vợ chồng thằng Hậu phải tự lo cuộc sống, không thể không nuôi mẹ mà nhận nhà nhận đất được". Mẹ cũng nói bà đã đắn đo suy nghĩ, cân tính kĩ càng mới đưa ra quyết định như thế và đó cũng là cách để đem lại sự công bằng cho tôi.

Anh trai tôi nghe vậy thì giận dữ lắm. Anh ấy lớn tiếng trách mắng tôi bày chuyện cho mẹ về đòi bán nhà, đuổi vợ chồng anh ấy đi. Tôi đúng là có giải thích cũng chẳng biết phải giải thích như thế nào cho anh trai hiểu. Vả lại, tôi thấy quyết định của mẹ cũng hợp tình hợp lí vì rõ ràng, người sẽ chăm sóc, phụng dưỡng mẹ cả đời chính là tôi, tôi được quyền nhận số tiền bán đất kia.

Nhưng anh tôi đòi phải nhận 2/3 số tiền vì anh ấy còn phải mua nhà mới chứ không thể đi dẫn vợ con đi ở trọ hay "ra đường" ở được. Mẹ tôi lại không chịu vì cho rằng anh ấy không xứng đáng nhận 2/3 số tiền bán đất. Giờ vì chuyện này mà gia đình tôi xáo trộn. Anh trai không những không đồng ý bán đất mà còn gây rối và gọi điện chửi mắng tôi. Tôi cũng không cần đến tiền bạc vì tôi đủ sức nuôi mẹ, nuôi con nhưng anh trai càng làm căng mọi chuyện lên thì tôi càng bực mình thêm. Có cách nào giải quyết êm xuôi mọi chuyện không?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.