Hà Nội
23°C / 22-25°C

Sau ngày mẹ chồng mất, cầm xấp giấy trên tay tôi khóc không thành tiếng

Thứ năm, 09:50 29/09/2022 | Tâm sự

Những ngày đầu về làm dâu, tôi vạch rõ ranh giới với mẹ chồng, nói rằng sẽ sống theo cách của mình.

Trước giờ tôi luôn ác cảm khi phải sống chung với nhà chồng. Là người phóng khoáng, thích làm theo ý mình nên khi lấy chồng, tôi luôn đặt ra tiêu chí phải ở riêng. Nhưng nhân tính không bằng trời tính. Tôi yêu và lấy người chồng là con trai trưởng trong nhà. Bố chồng mất sớm, một mình mẹ tần tảo nuôi chồng tôi và cô em gái trưởng thành. Dù không muốn sống chung tôi cũng phải chiều ý chồng.

Những ngày đầu về làm dâu, tôi vạch rõ ranh giới với mẹ chồng, nói rằng sẽ sống theo cách của mình. Tôi không muốn mẹ can thiệp vào chuyện công việc, ăn mặc thậm chí là việc ăn uống. Nếu mẹ không hợp khẩu vị, mẹ có thể nấu món khác, nếu mẹ không thích tôi đi về khuya, mẹ có thể đóng cửa ngủ sớm. Chuyện chăm sóc con cái nhất định bà không được can thiệp. Bà có thể lựa chọn việc chăm cháu theo ý con dâu hoặc là tôi sẽ thuê giúp việc.

Sau ngày mẹ chồng mất, cầm xấp giấy trên tay tôi khóc không thành tiếng - Ảnh 1.

Hối hận vì luôn hiềm khích với mẹ chồng. Ảnh minh họa: Nguồn Pxfuel

Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng vì thế mà ngày một căng thẳng. Thói quen của người lớn tuổi rất khó thay đổi. Mẹ lúc nào cũng nhắc tôi phải thế này thế nọ, phải chăm sóc chồng lúc say rượu. Tôi thì ghét người nhậu nhẹt say sưa nên cứ thấy chồng say là tôi đi ngủ trước. Chồng đi chơi khuya, tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, anh không về tôi cũng tắt đèn đi ngủ. Mẹ nói tôi là người vô tâm, không phải mẫu phụ nữ của gia đình. Tôi không ý kiến vì tôi cũng đâu muốn làm nữ công gia chánh.

Mỗi lần tôi mua đồ ăn đắt tiền về mẹ lại nhăn mặt bảo không muốn ăn và nói tôi tiêu hoang. Quần áo của tôi cũng không hợp mắt mẹ. Dù mẹ không nói nhưng thái độ của mẹ khiến tôi khó chịu.

Mẹ tiết kiệm từng nghìn. Hôm nào tôi không nấu cơm thì chỉ có một món rau và một món mặn. Có món mẹ thích nhưng con cái không hợp nên tôi hay mua đồ ăn sẵn về nhà. Lương tôi cao hơn chồng nên nhiều khi bị mẹ nhắc nhở nên khéo léo để giữ thể diện cho chồng. Mẹ dặn phụ nữ không được khoe khoang hơn chồng, đó là không tôn trọng chồng.

Tôi không hài lòng việc mẹ luôn khen con trai trước mặt thiên hạ trong khi biết rõ anh nhu nhược, yếu kém, chẳng chịu mó tay vào việc nhà. Việc bất đồng quan điểm sống khiến tôi và mẹ không hợp nhau, nhiều khi mâu thuẫn lên đỉnh điểm, tôi xin phép về ngoại chơi vài ngày.

Trận ốm nặng lần đó không ngờ là lần cuối cùng chúng tôi nhìn thấy mẹ. Mẹ bị bệnh nặng lại cao tuổi nên qua đời sau đó vài ngày. Mẹ đi quá nhanh khiến vợ chồng tôi sốc. Vắng bóng mẹ trong nhà tự nhiên trong lòng tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng.

Mỗi ngày tôi và mẹ đều có những chuyện bất đồng, hằm hè nhau nhưng từ khi không có mẹ, tôi thấy buồn và nhớ. Căn nhà trở nên trống trải. Dù tôi có mắng chồng bao nhiêu, chê bai anh thì cũng chẳng ai cản lời. Đi khuya về sớm, ăn mặc thế nào cũng không còn có người nhắc nhở nữa.

Một hôm tôi vô tình mở chiếc tủ cũ, thấy một xấp giấy ở bên trong. Cầm lên tôi mới hay đó là hợp đồng bảo hiểm mẹ mua, bên trong có một bức thư gửi tôi.

Đọc thư, tôi khóc không thành tiếng. Mẹ mua bảo hiểm cho con dâu và con trai nhưng không mua cho mình. Mẹ nói đó là món quà mẹ muốn dành tặng hai con vì biết mình tuổi cao sức yếu. Điều bất ngờ là mẹ để quyền thừa hưởng tài sản cho tôi. Nếu sau này chồng tôi có vấn đề gì thì toàn bộ số tiền đó sẽ là của tôi chứ không phải em chồng, cháu mẹ hay là bất cứ người thân ruột thịt nào của mẹ.

Ngoài ra, mẹ còn để lại mấy cây vàng cất trong ngăn kéo, nói tôi phải giữ cẩn thận, khi nào có việc thực sự quan trọng mới được lấy ra.

Những lời tự đáy lòng mẹ viết trong thư mong chúng tôi sống tốt hơn khiến tôi nghẹn đắng cổ họng. Thực ra, tôi và mẹ hiềm khích nhưng tôi hiểu mẹ chỉ muốn tốt cho con cái. Mẹ chưa từng dám ăn ngon, mặc đẹp, tiêu xài hoang phí. Tôi biết mẹ không có ác ý nhưng tôi lại cố chấp, không bao giờ thích người khác xen vào cuộc sống tự do của mình.

Hôm nay khi cầm trên tay xấp giấy và bức thư ấy, tôi thực sự thấy ân hận. Phải chăng tôi gạt bỏ được cái tôi và những ác cảm về chuyện mẹ chồng nàng dâu thì biết đâu những năm tháng qua mẹ cũng đỡ phiền lòng.


Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!

Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!

Tâm sự - 5 giờ trước

GĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...

Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh

Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh

Tâm sự - 6 giờ trước

GĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.

Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn

Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn

Tâm sự - 10 giờ trước

GĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.

Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở

Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở

Tâm sự - 14 giờ trước

GĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.

Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng

Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.

36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi

36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.

Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ

Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.

Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự

Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.

Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu

Bị bố và mẹ kế đuổi khỏi nhà, 6 năm sau trở về tôi chết lặng trước bí mật được chôn giấu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ bị bố và mẹ kế nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, tôi mang theo oán trách suốt 6 năm. Chỉ đến ngày trở về, sự thật mới được hé lộ.

Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra

Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.

Top