Sợ vợ tiêu hết, chồng đưa tiền thưởng Tết cho mẹ
Hôm rồi, công ty chồng có thưởng Tết sớm. Thế mà tôi gặng hỏi bao ngày nay không thấy chồng nói câu nào.
Anh luôn bảo là, phải sang tuần hay là gần tết thì sếp mới thưởng. Thế mà, hôm nay, tình cờ tôi cất túi cho anh lại lục được phong bì, trong đó có kèm tờ giấy ghi số tiền thưởng Tết. Một số tiền khá lớn, khiến tôi cũng hốt, ngạc nhiên luôn!
Chồng tôi là người học cao, làm việc tại một công ty lớn, có chất lượng. Vì thế, so với chồng, tôi còn thua kém nhiều. Thu nhập của tôi chỉ bằng một nửa của anh. Nhưng tôi không vì thế mà suy nghĩ, vì chuyện vợ kiếm ít tiền hơn chồng là đương nhiên, thông cảm được. Chỉ là chồng kiếm ít tiền hơn vợ thì mới đáng bàn. Nên lâu nay, cứ mỗi dịp lĩnh lương, anh phải đưa cho tôi chục triệu là ít nhất, để tôi dành dụm, tiết kiệm, lo chi tiêu gia đình còn lại thì gửi tiết kiệm cộng với số tiền lương của tôi. Số tiền còn lại của chồng, tùy anh xử lý. Nhưng khi nào có việc lớn, tôi yêu cầu anh đưa nhiều hơn, thậm chí là đưa gần hết. Nói thì nói vậy chứ tôi cũng không biết chính thức thu nhập của anh được bao nhiêu, chỉ áng chừng như vậy.
Công ty anh làm là một doanh nghiệp lớn, làm ăn rất phát đạt. Nhiều lần tôi có nói anh xin tôi vào đó làm nhưng anh không thích hai vợ chồng cùng làm một nơi. Có lẽ, vì anh không muốn tôi biết thu nhập của anh hay là không muốn sự xuất hiện của vợ ở công ty. Đúng là nhiều người không thích hai vợ chồng cùng làm ở công ty thật, tôi cũng thông cảm chuyện này.
Nhưng cái chuyện anh có tiền thưởng mà không nói với tôi khiến tôi nghĩ ngợi quá. Tại sao anh phải giấu tôi, liệu tôi có làm gì quá đáng khiến anh không hài lòng không. Còn chuyện này có liên quan đến việc anh lập quỹ đen, giấu giếm chuyện gái gú hay là cho ai đó, chu cấp cho ai đó hay không? Bỗng tôi chột dạ, nghĩ tới nhiều thứ không hay. Tôi lo anh đang có mưu đồ gì phản bội tôi.
Ngày hôm đó, tôi làm như không biết chuyện gì. Cũng giả vờ là không mình không hề biết anh được thưởng Tết. Mấy hôm tôi nằm ngủ bên cạnh anh, tôi cứ nói bóng, nói gió rằng: “Liệu công ty anh thưởng Tết có được chục triệu không nhỉ? Của em chắc chỉ được 7-8 triệu?”. Anh không nói gì, nhưng thực tình tôi biết là, anh được gấp 3 lần số tiền thưởng như tôi nói. Vậy mà anh không nói cho tôi hay, vẫn cố ý giấu tôi: “Anh nghĩ là chỉ tầm ấy thôi chứ là gì được hơn, thời buổi kinh tế khó khăn này, ai có tiền mà thưởng nhiều. Thưởng ít thì tiêu ít”.
Những chuyện như vậy đúng là anh không làm sai. Nếu thực sự là thế, tôi nghĩ, anh nên nói với tôi chứ. Trước giờ, chẳng phải hàng tháng, anh vẫn đưa tiền cho tôi sao? Giờ thì anh thừa nhận, lương anh cao hơn thế, và hàng tháng, anh cũng đưa tiền cho mẹ, số tiền gửi ở chỗ mẹ chồng tôi cũng khá nhiều rồi. Nghe anh nói, tôi chán hẳn. Vì thực ra, nếu tôi vung tay quá, anh có thể nói với tôi, thương lượng để lập một cái sổ tiết kiệm. Nhưng mà anh lại giấu giếm, âm thầm làm chuyện đó mà tôi không biết. Với lại nói thật, gửi tiền cho mẹ anh, biết khi nào lấy được. Tôi ngại nhất khoản đòi tiền mẹ chồng. Đi làm không cho được mẹ, giờ lại đòi lại thì khác gì…