Sợ vợ tiêu hết, chồng đưa tiền thưởng Tết cho mẹ

| Tâm sự

Hôm rồi, công ty chồng có thưởng Tết sớm. Thế mà tôi gặng hỏi bao ngày nay không thấy chồng nói câu nào.

Anh luôn bảo là, phải sang tuần hay là gần tết thì sếp mới thưởng. Thế mà, hôm nay, tình cờ tôi cất túi cho anh lại lục được phong bì, trong đó có kèm tờ giấy ghi số tiền thưởng Tết. Một số tiền khá lớn, khiến tôi cũng hốt, ngạc nhiên luôn!

Chồng tôi là người học cao, làm việc tại một công ty lớn, có chất lượng. Vì thế, so với chồng, tôi còn thua kém nhiều. Thu nhập của tôi chỉ bằng một nửa của anh. Nhưng tôi không vì thế mà suy nghĩ, vì chuyện vợ kiếm ít tiền hơn chồng là đương nhiên, thông cảm được. Chỉ là chồng kiếm ít tiền hơn vợ thì mới đáng bàn. Nên lâu nay, cứ mỗi dịp lĩnh lương, anh phải đưa cho tôi chục triệu là ít nhất, để tôi dành dụm, tiết kiệm, lo chi tiêu gia đình còn lại thì gửi tiết kiệm cộng với số tiền lương của tôi. Số tiền còn lại của chồng, tùy anh xử lý. Nhưng khi nào có việc lớn, tôi yêu cầu anh đưa nhiều hơn, thậm chí là đưa gần hết. Nói thì nói vậy chứ tôi cũng không biết chính thức thu nhập của anh được bao nhiêu, chỉ áng chừng như vậy.

Công ty anh làm là một doanh nghiệp lớn, làm ăn rất phát đạt. Nhiều lần tôi có nói anh xin tôi vào đó làm nhưng anh không thích hai vợ chồng cùng làm một nơi. Có lẽ, vì anh không muốn tôi biết thu nhập của anh hay là không muốn sự xuất hiện của vợ ở công ty. Đúng là nhiều người không thích hai vợ chồng cùng làm ở công ty thật, tôi cũng thông cảm chuyện này.

Sợ vợ tiêu hết, chồng đưa tiền thưởng Tết cho mẹ 1
  Ảnh minh họa

Nhưng cái chuyện anh có tiền thưởng mà không nói với tôi khiến tôi nghĩ ngợi quá. Tại sao anh phải giấu tôi, liệu tôi có làm gì quá đáng khiến anh không hài lòng không. Còn chuyện này có liên quan đến việc anh lập quỹ đen, giấu giếm chuyện gái gú hay là cho ai đó, chu cấp cho ai đó hay không? Bỗng tôi chột dạ, nghĩ tới nhiều thứ không hay. Tôi lo anh đang có mưu đồ gì phản bội tôi.

Ngày hôm đó, tôi làm như không biết chuyện gì. Cũng giả vờ là không mình không hề biết anh được thưởng Tết. Mấy hôm tôi nằm ngủ bên cạnh anh, tôi cứ nói bóng, nói gió rằng: “Liệu công ty anh thưởng Tết có được chục triệu không nhỉ? Của em chắc chỉ được 7-8 triệu?”. Anh không nói gì, nhưng thực tình tôi biết là, anh được gấp 3 lần số tiền thưởng như tôi nói. Vậy mà anh không nói cho tôi hay, vẫn cố ý giấu tôi: “Anh nghĩ là chỉ tầm ấy thôi chứ là gì được hơn, thời buổi kinh tế khó khăn này, ai có tiền mà thưởng nhiều. Thưởng ít thì tiêu ít”.

Hôm sau, tôi thấy anh đưa cho tôi 10 triệu, bảo công ty anh chỉ thưởng có 15 triệu, anh giữ lại 5 triệu để làm tiền tiêu pha. Còn gom góp vào cho vợ chuẩn bị sắm Tết. Nghe anh nói tôi bực mình quá, dù sao thì cuối cùng anh cũng giấu tôi. Anh quyết định không nói số tiền thưởng của mình cho tôi biết. Lúc đó, tôi bực quá, tôi nói bóng gió là, “năm nay, em nghe nói, công ty anh thưởng cao mà, sao anh thưởng ít thế. Thế các anh chị khác được nhiều không, sao anh không hỏi?”. Khi tôi nói như vậy thì anh có vẻ ấp úng, anh bảo: “Ờ thì chắc là thưởng Tết không giống nhau, làm sao mà giống nhau được, họ làm tốt hơn anh”. Nhìn ánh mắt của anh thì tôi biết anh nói dối. Tôi lo quá, nghĩ là anh có bồ và thực sự là dành tiền cho bồ hay lập quỹ đen có mưu đồ gì đây.
 
Hôm sau, tôi đưa cho anh cái phong bì mà tôi nhặt được, trong đó có khi số tiền thưởng Tết của anh mà anh không hề hay biết. Anh còn tưởng là đã để ở đâu đó hay cất kín rồi, nào ngờ tôi lại là người nhặt được. Anh hoảng vì mọi việc đã bại lộ. Tôi không nói gì chỉ cần lời giải thích của anh. Anh buộc phải thú nhận với tôi là, anh đưa tiền cho mẹ giữ hộ. Vì anh biết tính tôi, vung tay quá trán, thi thoảng tôi lại còn đòi kiểm tra tài khoản ngân hàng của anh, nên anh sợ, không đưa cho mẹ thì tôi lại rút mà tiêu hết. Anh bảo tôi ưa hình thức, hay sắm sáp nhà cửa nhiều quá, không biết tiết kiệm rồi sau này có con có cái thì không biết lo gì.

Những chuyện như vậy đúng là anh không làm sai. Nếu thực sự là thế, tôi nghĩ, anh nên nói với tôi chứ. Trước giờ, chẳng phải hàng tháng, anh vẫn đưa tiền cho tôi sao? Giờ thì anh thừa nhận, lương anh cao hơn thế, và hàng tháng, anh cũng đưa tiền cho mẹ, số tiền gửi ở chỗ mẹ chồng tôi cũng khá nhiều rồi. Nghe anh nói, tôi chán hẳn. Vì thực ra, nếu tôi vung tay quá, anh có thể nói với tôi, thương lượng để lập một cái sổ tiết kiệm. Nhưng mà anh lại giấu giếm, âm thầm làm chuyện đó mà tôi không biết. Với lại nói thật, gửi tiền cho mẹ anh, biết khi nào lấy được. Tôi ngại nhất khoản đòi tiền mẹ chồng. Đi làm không cho được mẹ, giờ lại đòi lại thì khác gì…

Tôi nghĩ, chuyện này không thể chấp nhận được. Tôi không ích kỉ nhưng muốn anh phải biết, vợ chồng ở riêng thì có cuộc sống riêng. Tiền nong anh muốn giữ thì do tôi, sao anh có thể là chuyện đó được. Nghĩ lại mà tôi thấy buồn quá. Giá như anh hiểu, tôi thực ra cũng chỉ vì lo cho mái ấm riêng của hai đứa thì tốt biết bao. Nào tôi có phải loại ăn chơi chác táng gì, hay là anh sợ tôi mang tiền về cho mẹ đẻ. Đúng là, chuyện dù không quá lớn nhưng nó làm rạn nứt tình cảm vợ chồng tôi rồi.
 
Theo Khampha
kimvan
Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.