Sự cố ngày cưới giúp tôi hóa giải được nỗi ác cảm với chồng
Trước đám cưới 1 tuần, tôi còn giữ ý định hủy hôn vì tôi thực tình không yêu gì Hải.
Hải vừa già, bụng lại phệ, cung cách của anh còn trịnh trọng chẳng hợp với tôi gì cả. Ấy thế mà bố mẹ tôi cứ vun vào, ai cũng bảo Hải là người tốt, tôi cũng đâu còn trẻ gì cho cam, nên nắm chắc cơ hội này trước khi Hải bị ai đó “cuỗm” mất.
Thế là tôi đành cắn răng lấy Hải, nhưng thú thực, trong thâm tâm tôi vẫn giữ ý định nổi loạn. Nghĩa là tôi sẵn sàng “đá” Hải bất kỳ lúc nào. Thậm chí tôi còn nghĩ, thôi cứ cưới cho có chồng, sau này không thích thì ly hôn cũng chưa muộn. Có lẽ Hải không đoán được những ý nghĩ của tôi, vì trông mặt anh tươi lắm, anh nói với mọi người rằng, lấy được tôi là diễm phúc cả đời của mình.
Đêm trước ngày cưới, tôi nằm khóc rấm rứt, dù sao tôi cũng là cô gái xinh đẹp, có học thức, thế mà tôi lại phải lấy ông chồng “cổ lỗ sĩ” như vậy. Cứ nhìn cái dáng bệ vệ với cung cách trịnh trọng của Hải là tôi đã thấy phát bực rồi. Nhưng giờ mọi việc đã an bài cả rồi, tôi mà hủy hôn bây giờ thì bố mẹ mất mặt, mẹ tôi lại lên cơn đau tim thì nguy. Thế nên tôi đành cắn răng đợi chờ giây phút kinh hoàng của ngày mai.

Cuối cùng ngày trọng đại của tôi cũng đến, trong khi tôi đang trang điểm trong phòng thì nghe có tiếng người nháo nhác ở ngoài kia, kèm theo tiếng la hét thất thanh. Tôi ngồi trong phòng không ra được bèn hỏi những người kia xem. Hỏi chưa dứt câu thì thấy cô em họ chạy vào với dáng vẻ thất thanh: “Chị Thu ơi, bác gái đi viện rồi chị ơi. Làm sao bây giờ?” Tôi nghe vậy thì bật dậy, dù trên người đang mặc bộ đồ ngủ và gương mặt trang điểm dang dở nhưng tôi cũng chạy đi. Vừa ra ngoài thì thấy chiếc xe cưới của tôi phóng vút qua, tôi hoảng hốt vì không thấy Hải đâu cả, bấm điện thoại cho anh cũng không được nên tôi vẫy một chiếc taxi đuổi theo.
Vào viện, tôi mới hay lúc đó Hải đã nhanh chân bế mẹ tôi lên xe đưa đi cấp cứu. Xong xuôi, anh gọi điện cho bạn bè làm ở trong viện nhờ vả nhiệt tình rồi tự tay chăm sóc mẹ tôi. Lúc đó cả tôi, bố tôi, chị gái tôi đều đang hoảng hốt nên không làm được gì, cũng may là có Hải bình tĩnh nên mọi việc đã được giải quyết êm đẹp.
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi nghe bác sĩ bảo rằng, nhờ được cấp cứu kịp thời nên mẹ tôi đã qua cơn nguy kịch. Khi giải quyết xong việc ở bệnh viện thì giờ cưới của tôi đã bị trễ nửa ngày. Tôi thất thểu vì không ngờ ngày cưới của mình lại xảy ra sự cố để đời như vậy. Thế nhưng Hải vẫn không tỏ ra khó chịu. Trong khi chúng tôi ở bệnh viện thì ở trung tâm tiệc cưới, bố mẹ anh đã lo chu toàn mọi việc. Nghĩa là họ vẫn mời khách ăn uống nhưng cáo lỗi vì không có sự xuất hiện của chú rể và cô dâu.
Sau sự cố đó, tôi đã không còn thấy ác cảm với Hải nữa. Tôi thấy mình may mắn vì được ở cạnh một người đàn ông tốt bụng như vậy. Tôi cũng không cảm thấy thiệt thòi vì hôm đó không được tổ chức lễ cưới đúng nghĩa mà phải cảm ơn anh vì đã nhanh chân đưa mẹ tôi đi cấp cứu. Nếu không có Hải nhanh trí xử lý tình huống, có lẽ mẹ tôi đã không qua khỏi.
Giờ đây, tôi đã không còn ghét cái bụng phệ và cung cách như “ông già” của chồng nữa. Sau đó, chúng tôi cũng đã có một tuần trăng mật và lễ cưới chỉ có 2 vợ chồng với nhau vô cùng lãng mạn ở trên biển. Tôi cũng thấy mình may mắn vì đã có được một người đàn ông tốt như Hải.
Theo Một thế giới
Vừa nghỉ chế độ 178, tôi bối rối khi con gái hỏi vay tiền mua nhà trước ngày sinh
Tâm sự - 1 giờ trướcTôi vừa nghỉ theo chế độ 178 với một khoản tiền đủ để gửi tiết kiệm dưỡng tuổi già. Nhưng khi con gái sắp sinh và ngỏ ý vay tiền mua chung cư thay vì thuê nhà khiến tôi khó nghĩ...
32 tuổi, tôi hoang mang khi rung động với chị gái của người yêu trong buổi ra mắt
Tâm sự - 11 giờ trướcGần một năm yêu nhau, tôi xác định yêu để tiến tới hôn nhân vì đã đến lúc phải lập gia đình. Nhưng trong lần đầu ra mắt nhà bạn gái, trái tim tôi lại loạn nhịp khi gặp chị gái cô ấy…
Cưới nhau 20 năm, tôi cay đắng phát hiện với vợ, tôi chỉ là... người ngoài
Tâm sự - 23 giờ trướcTôi tình cờ nghe được vợ nói chuyện với bố mẹ đẻ về việc mua đất rồi nhờ bố mẹ đứng tên. Điều đáng buồn hơn là vợ tôi nói rằng, vợ chồng nay vui vẻ nhưng cũng chưa biết ngày mai thế nào nên phải chuẩn bị sẵn "đường lui" cho mình.
Nhà 4 người, vợ lương 10 triệu nhưng tháng nào cũng tiêu hết bay 30 triệu
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi không bao giờ chê trách vợ kiếm ít hay nhiều, bởi bản thân luôn cố gắng cày cuốc để lo cho gia đình. Thế nhưng, điều khiến tôi không tài nào hiểu nổi là bảng kê chi tiêu hàng tháng luôn hết 30 triệu.
Bối rối khi vừa ly hôn đã được đồng nghiệp nam kém tuổi tỏ tình
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân kéo dài 4 năm với một tâm thế rệu rã. Ở tuổi 32, tôi tự nhủ lòng mình sẽ đóng cửa trái tim, dành thời gian để chữa lành những vết xước và tập trung cho sự nghiệp.
Ly hôn tuổi xế chiều: Tôi không còn chọn chịu đựng để giữ gia đình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tuổi xế chiều, nhiều người cho rằng cuộc đời đã ổn định, chỉ còn tận hưởng sự bình yên bên gia đình. Nhưng với tôi, đó lại là thời điểm bắt đầu một quyết định khó khăn nhất đời mình.
3 năm chưa có con, tôi "chết lặng" khi nghe mẹ chồng và chồng nói chuyện
Tâm sự - 2 ngày trướcBa năm sau khi kết hôn với nhiều người là khoảng thời gian mặn nồng nhất của vợ chồng son, nhưng với tôi, đó là chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự mong mỏi, hy vọng rồi lại thất vọng.
Bị mẹ chồng mắng chửi khi mới sinh, tôi quyết tâm làm một việc bà không ngờ
Tâm sự - 2 ngày trướcKhi cơ thể còn chưa kịp lành vết khâu, tâm hồn nhạy cảm của một người mẹ mới sinh bị tổn thương thì mới hiểu vì sao ký ức ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.
Ly hôn ở tuổi xế chiều, tôi mới biết thế nào là được sống cho mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi xế chiều, cái tuổi mà nhiều người lựa chọn an phận bên gia đình, tôi lại đưa ra một quyết định khiến không ít người bất ngờ: ly hôn.
Bán 13 cây vàng cho con vay “nóng” 500 triệu, 10 năm nó vẫn chưa trả đồng nào
Tâm sự - 3 ngày trướcCách đây 10 năm con trai mua nhà, tôi bán vàng được 500 triệu cho con vay “nóng”. Nhưng đến nay 10 năm, chưa bao giờ tôi thấy con nhắc đến trả khoản nợ này…
Sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ già không muốn ở cùng con cái
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi đón bố mẹ từ quê lên thành phố để chăm sóc ông bà mỗi ngày. Thế nhưng, dù rất yêu thương con cháu, cha mẹ vẫn lựa chọn sống riêng.