Sự dằn vặt của đứa con mang tội bất hiếu
Nhiều lần chứng kiến cha đánh đập mẹ khiến nỗi lòng bị dồn nén. Đến khi “giọt nước tràn ly”, thiếu nữ đã gây ra tội ác.
Gặp phạm nhân Bùi Thị Giang vào một ngày cuối tuần tại Trại giam Ninh Khánh, Bộ Công an, chúng tôi nhận ra sự hối tiếc, ân hận trong đôi mắt người thiếu nữ sau những ngày tháng giày vò đau khổ. Những giọt mồ hôi cứ lăn dài trên khuôn mặt của cô gái tuổi 20 khi cô nhắc đến tội lỗi…
Người chồng vũ phu
![]() |
|
Bùi Thị Giang: “Cải tạo ở nơi đây, em mới thấm thía cái giá mình phải trả…” |
Nào ngờ, đứa con gái ra đời chưa được bao lâu thì ông Vinh đã vin vào cớ vợ đẻ “vịt trời” rồi lao vào rượu chè, cờ bạc. Mâu thuẫn gia đình càng đẩy lên đỉnh điểm khi năm 1996, bà Dinh sinh bé thứ 2 cũng lại là con gái.
Bị bạn bè khích bác rằng “không biết đẻ” và không có “thằng cu” nối dõi, ông Vinh càng cay cú bập sâu hơn vào rượu. Mỗi lần khật khưỡng trở về nhà, ông lại ném thẳng vào mặt bà Dinh những lời nói khó nghe: “Mày không biết đẻ, tao sẽ đi kiếm người đàn bà khác biết đẻ hơn…”. Rồi thậm chí khi có hơi men trong người, ông Vinh đá thúng đụng nia, nhìn bất cứ cái gì cũng thấy “ngứa mắt”, rồi đánh đập vợ con.
Nhiều trận đòn người đàn ông này đánh vợ đến chết đi, sống lại. Bị chồng đánh, nhiều lúc bà Dinh đã khăn gói bỏ đi, nhưng nghĩ thương hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn, tuổi học, bà lại cầm lòng quay về, cắn răng chịu đựng để làm lụng nuôi con.
Cuộc sống cứ thế trôi đi, những trận đòn vẫn tiếp diễn trong cái gia đình nhỏ ấy. Ông Vinh cứ hằng ngày uống rượu, uống vào là bực tức lôi vợ ra đánh. Đánh vợ chưa đủ, ông Vinh quay ra đánh con, người bị đánh nhiều nhất là Giang.
Có những đêm mưa tầm tã, hai mẹ con Giang đã ôm quần áo ra đi với tinh thần mỏi mệt cùng những vết thương rớm máu. “Tuổi thơ, em sống trong sợ hãi, ám ảnh về những hành động vũ phu của cha. Nhiều hôm đi học về, em không dám bước chân vào nhà. Bởi đứng từ xa, em đã cảm nhận được sự lạnh lẽo trong ngôi nhà. Vậy là hôm nào đi học về, em cũng đứng ngoài cổng khá lâu xem có bóng dáng mẹ ở nhà thì mới dám bước vào, nếu không, em lại chạy sang trú ẩn ở nhà bạn bè hoặc thầy cô giáo”. Giang tâm sự
Chịu mãi không nổi, khi đứa con lớn học lớp 9 thì bà Dinh buộc phải chọn giải pháp sống ly thân để giải thoát cho mình. Thương mẹ hàng ngày oằn mình với ruộng nương vẫn không đủ nuôi mình và em gái ăn học mà bệnh tật trong người ngày càng tăng nặng, Giang đành tạm gác chuyện học hành để đi làm thuê, làm mướn phụ giúp mẹ nuôi em.
Khoảng 20g30 ngày mùng 2 tết âm lịch, khi Giang đang đi cùng mấy chị em họ thì lại nhận được điện thoại của một người chị con bác ruột, cũng ở cùng xóm gọi về nhà bác có việc gấp. Khi Giang vừa bước về đến cổng nhà thì đã nhìn thấy mẹ mình ở đó, toàn thân trầy xước, dính đất cát và máu… những thương tích là “quà tặng” của cha sau chầu nhậu tết.
Sau khi uống rượu say, ông ta đã về nhà chửi bới bà Dinh, rồi dùng tay chân đấm, đá, ông ta còn dùng dây buộc chân, treo ngược mẹ Giang lên xà nhà, sau đó đe dọa đi tìm súng để “xử lý”. Quá sợ hãi, nên lợi dụng lúc người chồng vũ phu đi tìm súng, bà Dinh đã cố cởi trói để giải thoát cho mình và chạy sang nhà người anh cầu cứu. Nghe đến đây, Giang lao xuống bếp, ngồi bệt xuống đất khóc nức nở.
Khoảng 30 phút sau, Giang lẳng lặng đi ra ngoài và tìm lên lán, nơi mà ông Vinh hay ở, với ý định sẽ “hỏi cho ra nhẽ”. Nhưng khi gần tới nơi, Giang không dám vào mà ngồi rình ở phía bên ngoài nhằm mục đích sẽ chặn đường cha. Ít phút sau, nghe tiếng chó sủa, ông Vinh đi ra soi đèn thì bất ngờ Giang đứng phía sau dùng thanh củi đập vài nhát vào đầu cha, khiến ông ngã lăn xuống dốc, khiến ông tử vong. Ngay trong ngày, Giang đã đến CQCA đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi của mình.
Hơn 7 tháng sau, Bùi Thị Giang thất thểu bước vào phòng xử án của TAND tỉnh Hòa Bình. Suốt phiên xử, Giang đã nhiều lần bật khóc khi nói về sự bạo hành của người cha ruột. Ngồi phía dưới, bà Dinh cũng không cầm nổi nước mắt… Cũng tại phiên xử ấy, HĐXX nhận thấy Bùi Thị Giang phạm tội “Giết người” trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh và đã tuyên phạt cô gái 2 năm tù giam.
Rời phòng xử án, nước mắt Giang vẫn không ngừng rơi và ngây ngô thốt lên với những người thân rằng: “Em không muốn đi, em muốn về nhà cơ…”. Tiếng con vọng xa, rồi vụt khuất theo con đường về trại giam khiến bà Dinh khóc ngất…
