Suốt 8 năm nay, tôi vẫn luôn đóng giả bố của 2 đứa trẻ nhà hàng xóm và điều oái oăm là vợ tôi ủng hộ chuyện hoang đường này!

| Tâm sự

Khi chúng gọi tôi là bố, tôi đã quay sang nhìn vợ và tự hỏi liệu cô ấy có chấp nhận chuyện này hay không?

Gia đình tôi sống ở chung cư, bên cạnh nhà tôi là một người phụ nữ góa chồng cùng 2 đứa con nhỏ. Hoàn cảnh của mẹ con họ rất đặc biệt, khi đứa út được 3 tháng tuổi thì bố qua đời. Kể từ đó, người phụ nữ ấy vất vả, lam lũ để nuôi con.


Tôi không nói thì có lẽ chị cũng hiểu người phụ nữ ấy đã phải khổ sở như thế nào. (Ảnh minh họa)

Tôi không nói thì có lẽ chị cũng hiểu người phụ nữ ấy đã phải khổ sở như thế nào. (Ảnh minh họa)

Tôi không nói thì mọi người cũng hiểu người phụ nữ ấy đã phải khổ sở như thế nào. Con khoẻ còn đỡ, mỗi lần con ốm là cô ấy như đi đánh vật. Bản thân tôi cũng có con nhỏ nên hiểu, gia đình tôi có 2 vợ chồng mà đôi khi còn mệt mỏi đến mức stress thì cô ấy sẽ như thế nào?

Những ngày lễ, Tết, trong khi nhà chúng tôi có gia đình quây quần, sum họp thì nhà hàng xóm im lìm, thiếu không khí. Những đứa con cô ấy chưa lớn nhưng cũng bắt đầu biết hỏi mẹ, rằng tại sao con tôi có bố, còn bọn chúng lại không? Trẻ con mà, thấy lạ thì hỏi thôi. Nhưng bậc làm cha mẹ chắc chắn sẽ xót xa khi nghe con hỏi câu đó.

Gia đình tôi thân thiết với nhà hàng xóm và nói thật là chúng tôi muốn đùm bọc họ. Nhiều khi 2 đứa trẻ nhà hàng xóm còn í ới gọi tôi là bố vì chúng chẳng bao giờ thấy được người bố thật sự của mình. Vậy là tôi, một người có vợ con đã nhận thêm 2 đứa trẻ làm con mình.


Thật may mắn là vợ tôi rất ủng hộ tôi nhận 2 đứa trẻ ấy làm con nuôi. (Ảnh minh họa)

Thật may mắn là vợ tôi rất ủng hộ tôi nhận 2 đứa trẻ ấy làm con nuôi. (Ảnh minh họa)

Suốt 8 năm qua, tôi đã thay bố đẻ của 2 đứa trẻ ấy đi họp phụ huynh, đứng ra tổ chức sinh nhật, đưa chúng đi chơi công viên và dạo phố. Cũng giống con tôi, chúng gọi tôi là bố và cảm thấy rất thoải mái khi được làm điều đó. Thời gian trôi qua, tôi cũng có tình cảm thật sự và hy vọng có thể mang lại những ký ức tốt đẹp và bố cho những đứa trẻ bất hạnh kia.

Thật may mắn là vợ tôi rất ủng hộ tôi nhận con nuôi. Chúng tôi như một gia đình lớn và bọn trẻ chơi với nhau như anh em ruột thịt. Thật may mắn vì tôi có thể làm điều này để an ủi phần nào những mất mát của mẹ con họ.

Theo Lê Thành (Helino)

Ý kiến của bạn
Tags:
Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.