"Thâm cung bí sử (11-6)": Tình yêu không bao giờ vơi

| Gia đình

GiadinhNet - Tình yêu của mẹ Vinh dành cho các con không bao giờ vơi. Nhận được thư của Nguyệt, mẹ chạy ra Hà Nội là để nhận sự thiệt thòi về mình cho các con được toại nguyện. Đêm, mẹ Vinh và Nguyệt nằm ôm nhau, rì rầm mãi.

Câu chuyện thứ 11: Xin được tha thứ
 
- Bố mẹ đã già rồi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa nên nếu có phải chịu thiệt thòi một chút cũng không sao. Còn các con còn trẻ, nếu phải sống một đời với người mà mình không yêu thì khổ lắm. Thằng Vinh nhà mẹ rất coi trọng tình nghĩa. Có một lần mẹ ốm nặng, không nấu cơm được, nó đi học về nhịn đói rồi lùa trâu ra đồng để cày. Cày xong đám đất, nó đi về bước chân run lập cập vì đói. Một bà trong xóm thấy thế đã cho nó 3 củ khoai luộc, nó không kịp bóc vỏ, cứ thế ăn ngấu nghiến. Vậy mà nó nhớ mãi, lần nào về nhà nó cũng mua quà sang thăm người đã cho nó 3 củ khoai. Người như thế mà phải quên người yêu thì khó lắm.

- Nhưng chúng con còn được sống nhiều năm nữa, còn bố mẹ vì tuổi đã cao nên sống ngày nào cần phải được vui ngày đó. Con yêu anh Vinh nhưng nếu vì tình yêu mà anh ấy phải khổ tâm và bố mẹ phải phiền lòng thì không thể gọi là tình yêu được nữa mà phải gọi là lối sống ích kỷ. Do đó, chúng con quyết định là sẽ chia tay nhau, coi nhau như người bạn qúy, có như thế con mới yên lòng và không phải một đời day dứt vì mình đã sống ích kỷ.

Sau một hồi lâu im lặng, mẹ Vinh nói:

- Mẹ nghĩ đã nhiều nhưng con còn nghĩ nhiều hơn mẹ. Con đã chấp nhận hy sinh, chấp nhận thiệt thòi thì mẹ cũng không biết nói sao nữa. Nhưng con đừng lo. Trời có mắt đấy con ạ. Xưa có hai người yêu nhau nhiều lắm, thề sống chết có nhau. Một hôm họ rủ nhau đi chơi rồi lạc vào sa mạc, không biết lối ra. Càng đi càng đói, càng khát, hai người chỉ còn biết ngồi ôm nhau chờ chết. Bỗng ông trời sà xuống nói rằng: "Các con đi về phía trước một quãng sẽ thấy một cây táo trên đó có hai quả táo chín, một quả to và một quả bé hơn. Người nào ăn quả to thì sẽ sống đến trăm tuổi, còn người ăn quả bé thì chỉ đủ cầm hơi, kéo dài cuộc sống thêm được vài giờ thôi. Hai người dìu nhau đi và đúng là có một cây táo như thế thật. Nhưng hai người chỉ ngồi nghỉ dưới bóng mát của cây táo mà không ai hái qủa, vì một người sống, một người chết thì có ý nghĩa gì đâu. Rồi mệt quá họ thiếp đi. Khi chàng trai tỉnh dậy thì không thấy người yêu của mình bên cạnh nữa. Nhìn lên cây táo thấy chỉ còn một quả. Chàng trai cay đắng và phẫn uất vì người yêu tham sống đã phản bội mình. Trên cây kia hẳn chỉ còn quả táo bé. Chàng trai ăn quả táo còn lại để lấy sức và đi tiếp. Đi được một quãng, chàng nhìn thấy người mình yêu nằm chết trên cát, trong tay còn nắm chặt một quả táo và đó là quả táo bé. Thì ra để chàng yên tâm ăn quả táo lớn, nàng đã hái quả táo bé mang đi và chịu nhận cái chết. Chàng trai ân hận ngồi bên xác người yêu khóc mãi. Ông trời thấy thế liền sà xuống bảo: "Tình yêu của các con dành cho nhau không bao giờ vơi. Vì thế ta sẽ cho các con được bất tử và mãi mãi hạnh phúc".

Nguyệt úp mặt vào ngực mẹ Vinh, chăm chú lắng nghe như thuở bé cô từng nghe  bà ngoại kể chuyện cổ tích. Rồi cô nói với mẹ Vinh, giọng ngàn ngạt:

- Mẹ ơi! Con cũng sẽ hy sinh vì anh Vinh đến cùng. Chúng con sẽ chia tay nhau nhưng chỉ sau khi anh Vinh lấy vợ thì con mới lấy chồng.

- Không được, con phải lấy chồng trước. Con gái có thì. Chúng mày cứ nhường nhau như thế thì rồi chết già mất.
 
- Con không lấy chồng trước đâu mẹ ạ! Trước đây đi chơi cùng nhau, khi về đến lối rẽ, con và anh ấy cứ nhường nhau, không ai chịu về trước và lần nào anh Vinh cũng chịu thua con.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình
trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
CHUYỆN "THÂM CUNG BÍ SỬ" GIA ĐÌNH
Câu chuyện thứ10: TỰ THÚ
 
Câu chuyện thứ 9: Cửa ngoại tình
 
Câu chuyện thứ 7: Trò hề con nuôi
 
> Phần 10: Cơm ôi
> Phần 11: Đa mưu túc kế
> Phần 13: Khi bản năng thắng thế
> Phần 14: Sa lầy
Câu chuyện thứ 8 : Úp rọ chuyên gia lật đổ
 
Câu chuyện thứ VI: Bi kịch chưa có hồi kết
 
Câu chuyện thứ V: Chuyện buồn gà mái ghẹ
 
> Phần 4: Kẻ lừa đảo
Câu chuyện thứ IV: Vụ án chim tu hú
 
> Phần 5: Trả giá
> Phần 4: TK và OK
> Phần 2: Người thứ ba
Câu chuyện thứ III: Bà chủ sang quý
 
> Phần 8: Bật mí
> Phần 4: Người cao số
> Phần 2: Khởi nghiệp
Câu chuyện thứ I: Những bức thư đọc muộn
 
Câu chuyện thứ II: Tình yêu và quyền lực
 
> Phần 6: Tai họa

thanhloan
Ý kiến của bạn
Người càng sống càng có phúc thường giữ được 2 tính cách này, đi đâu cũng được quý mến

Người càng sống càng có phúc thường giữ được 2 tính cách này, đi đâu cũng được quý mến

Gia đình -

GĐXH - Rất nhiều người cả đời tin rằng "phúc khí" là thứ may mắn từ trên trời rơi xuống, hoặc sinh ra đã được an bài. Nhưng ngẫm cho kỹ, những người quanh ta sống cả đời bình an, đi đâu cũng có người giúp, gặp biến cố gì cũng vượt qua êm đẹp... chẳng phải nhờ thần tiên nào cả. Dưới góc nhìn tâm lý học, phúc khí không phải chuyện tâm linh. Nó ở ngay trong 2 thói quen cực kỳ đơn giản này!

Vì sao đàn ông càng trưởng thành càng đổi 'gu': Thứ họ cần cuối cùng lại không phải ngoại hình?

Vì sao đàn ông càng trưởng thành càng đổi 'gu': Thứ họ cần cuối cùng lại không phải ngoại hình?

Chuyện vợ chồng -

GĐXH - Khi còn trẻ, nhiều đàn ông dễ bị thu hút bởi vẻ ngoài nổi bật, nhưng càng trưởng thành, tiêu chuẩn về một người đồng hành lâu dài có thể thay đổi. Đằng sau sự thay đổi ấy là nhu cầu về sự thấu hiểu, tôn trọng và cảm giác bình yên trong một mối quan hệ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.